🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of CUỘC SỐNG MỸ VỊ CỦA TIỂU NƯƠNG TỬ – Ngư Mông

CUỘC SỐNG MỸ VỊ CỦA TIỂU NƯƠNG TỬ – Ngư Mông


Chương 27: 27

  ditor: Linh

"Sao chàng không gọi ta dậy hả!" Vân Hoan oán trách một câu, vừa muốn đứng dậy, cúi đầu thì thấy, trời, thân không mảnh vải.

Nàng lại vội trốn về trong chăn.

"Ta gọi nàng mấy lần, nàng ngủ dậy tính khí rất lớn, còn tát ta một cái." Trường Bình tức giận nói.

Vân Hoan không khỏi đỏ mặt. Trước nay nàng ngủ dậy tính khí rất lớn, nhưng dạo này đã tốt hơn nhiều. Chẳng lẽ ngày hôm qua quá mệt, bệnh cũ của nàng lại tái phát?

Vân Hoan nào biết đâu rằng, lúc này, ngược lại thật sự là Tống Trường Bình lừa nàng. Vân Hoan ngủ rất yên ổn, rõ ràng là Tống Trường Bình luyến tiếc gọi nàng dậy, nhìn nàng bộ dáng sốt ruột, hắn lại muốn đùa nàng.

Vân Hoan nghĩ, tân nương tử sáng sớm thỉnh an trưởng bối, nàng đã trì hoãn một canh giờ, không biết các trưởng bối sẽ không hài lòng thế nào. Nhưng là Tống Trường Bình con ngươi không chuyển nhìn nàng, hôm qua mượn rượu sắc đảm, nhưng bây giờ là giữa ban ngày, nàng cũng không dám thân thể trần truồng đi lại trước mặt Tống Trường Bình.

Bên ngoài nha hoàn gõ cửa kêu: "Đại thiếu gia, thiếu nãi nãi, nên dậy rồi!"

Sau một lúc lâu Vân Hoan mới hoàn hồn đây là gọi chính mình, vội vàng đẩy Tống Trường Bình ra nói: "Đừng để nàng tiến vào. Tự ta... Tự ta làm là được rồi!"

Nếu đổi lại ngày thường cũng thôi, lúc này cả người nàng đều là dấu vết sau khi hoan ái, nàng thật sự không nghĩ để người nhìn thấy.

Không thể buông tha, vô sỉ toàn thắng! Vân Hoan âm thầm khuyến khích bản thâm, giả bộ trấn định nói: "Chuyện này, cái kia... Ta, quần áo của ta." Mắt thấy quần áo thường mặc ngay ở trên ghế, nàng nhìn Trường Bình lại nhìn quần áo, cũng may hắn còn có chút ánh mắt, lấy quần áo đưa nàng, quay lưng lại nhàn nhã uống nước.

Vân Hoan vừa mặc quần áo vừa cố gắng dùng ánh mắt giết người nhìn Tống Trường Bình, cả người nàng toàn vết xanh tím, thật sự là dọa người mà. Có ai biết, ngoài mặt hắn nhã nhặn như vậy, trên giường lại dũng mãnh như thế.

Thật đúng là mặt người dạ thú. Vân Hoan âm thầm nói thầm, không ngờ Tống Trường Bình lại xoay người lại, Vân Hoan sợ hãi suýt nữa kêu lên tiếng, Tống Trường Bình lại cười nói: "Nếu nàng muốn nhìn cầm thú cởi áo, ta cũng đồng ý."

Vân Hoan thế này mới phát giác vừa rồi nàng không tự giác nói ra miệng, sao trước nay không biết thằng nhãi này nhanh mồm nhanh miệng như vậy? Nàng vươn tay muốn nhéo Tống Trường Bình, "Chàng còn như vậy, ta thật sự sẽ giận!"

"Chớ giận chớ giận!" Tống Trường Bình cười khuyên nhủ, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được cười ra tiếng. Vân Hoan bị hắn cười đến không còn tì khí, dứt khoát vươn tay nhéo hắn. Tống Trường Bình tránh trái tránh phải, trở tay lại muốn cù Vân Hoan, hai người thật sự rối thành một mùi, cười thành một đoàn.

Đến khi Tống Trường Bình cười đủ mới để bọn nha hoàn bên ngoài vào nhà hầu hạ.

Đợi Vân Hoan rửa mặt xong, từ phòng trong ra ngoài, thấy Tống Trường Vẫn mặc hỉ phục, gấm đỏ thẫm thêu hoa văn hình mây bao quanh, vô cùng đẹp mắt. Bên hông lại đeo một đai lưng màu đen khảm ngọc, xem thật sự là một người gọn gàng đoan chính.

Nàng nhất thời xem ngây người, Tư Hoa ở một bên phì một tiếng nở nụ cười, nói khẽ với nàng: "Cô gia đối tiểu thư cũng thật tốt. Nhóm nô tì sáng sớm liền tới thúc giục, sợ tiểu thư bỏ lỡ canh giờ, cô gia lại ngăn lại. Cũng may lão thái thái cũng cho người tới, nói cô gia thân mình không tốt, để ngài ngủ thêm chút, không cần vội qua thỉnh an. Cô gia vừa rồi còn cố ý phân phó phòng bếp làm mấy món tiểu thư thích ăn đưa tới, nghĩ còn chu đáo hơn cả tụi nô tì.

"Sau này ở bên ngoài không được gọi tiểu thư, phải gọi Đại nãi nãi!" Vân Hoan dặn dò.

"Nô tì đã biết." Tư Hoa đáp.

Vân Hoan chỉ nghe Tư Hoa nói như vậy, dùng mắt ngắm Tống Trường Bình. Người với người có lẽ cầu chính là nhãn duyên này. Trước khi gả qua, nàng còn sợ ở chung một chỗ với Tống Trường Bình sẽ xấu hổ, cũng không qua một đêm, hai người đã ăn ý như đã sống với nhau cả đời. Hai người cứ vậy nhìn nhau, Vân Hoan thấy dưới mắt hắn có quầng thâm, cũng không biết đêm qua ngủ được bao nhiêu.

Nhớ tới đêm qua hắn ẩn nhẫn ho khan, nàng lại nhíu mày.

Vốn tưởng rằng Tống Trường Bình giả bệnh, nhưng là, hắn lại giống như thật sự có bệnh. Nói trên người hắn có bệnh, hắn cùng người thường so sánh, lại thua ở chỗ nào?

Khi nào đó nàng phải hỏi rõ ràng mới được.

Tuy lão thái thái đã lên tiếng nhưng nàng vẫn như cũ không dám càn rỡ, vừa dùng bữa xong, liền vội vàng đi thỉnh an.

Khi hai người đến, nhà chính đã đầy người ngồi. Mới đầu Vân Hoan cho rằng người Tống gia không nhiều lắm, thấy trận địa như vậy cũng lập tức phát hoảng.

Tống Trường Bình nắm tay nàng, nhẹ nhàng nhấn xuống, nói nhỏ: "Đừng sợ, lát nữa ta nói cho nàng là ai, nhìn ta làm."

Đến lúc lạy, Tống Trường Bình bảo nàng quỳ nàng liền quỳ, bảo nàng kính trà nàng liền kính trà, đến cuối cùng cũng là đầu óc choáng váng, nhìn ai cũng đều là một khuôn mặt, đến cuối cùng cho ra kết luận là, tất cả những người này đều là thân thích mấy phòng khác. Muốn đánh giao tế, vẫn là những người trong phủ mình, trên cơ bản cũng đều gặp qua.

Trước đây Tống Nguyên Khánh nghèo túng chỉ cưới mẫu thân Tống Trường Bình là chính thê, cũng không có thị thiếp, có một trai hai nữ nhi, theo thứ tự là Tống Trường Bình, Tống Hồng Phật, Tống Tử Nhan. Tống Hồng Phật mấy năm trước gả vào Triệu phủ, thành tẩu tử của Triệu Du Hoán.

Sau này Tống Nguyên Khánh gặp vận chuyển đến ở Tống phủ hiện tại, mẫu thân Tống Trường Bình qua đời mấy năm, ông cũng là người si tình, không chịu cưới thê. Vẫn là lão thái thái làm chủ, nạp muội muội Tôn Hưng làm thiếp.

Cách năm, Tôn thị liền sinh một nữ nhi, chính là Tống Lam Sanh, là tứ tiểu thư Tống gia. Mấy lần trước lúc Vân Hoan nhìn thấy nàng, nàng ta vẫn luôn thích dùng mũi chỉ người, dường như không phải thật thích Vân Hoan.

Quá vài năm Tôn thị cũng sinh con trai, tên là Tống Trường Minh, bây giờ mới* tuổi, nhìn trắng nõn nà, rất đáng yêu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...