Chương 26: 26
Editor: Linh
Vân Hoan đã từng nhìn thấy thân thể Tống Trường Bình, lần đó khi lỡ xông nhầm vào hiện trường tắm rửa của Tống Trường Bình, nàng gần như là nhìn hết từ trong ra ngoài mấy lần. Lúc đó nàng nghĩ thân thể của ma ốm này cũng thật là đẹp.
Khi nàng chỉ có một mình, mỗi khi nhớ tới thân thể Tống Trường Bình liền mặt đỏ tim đập, đập xong lại đánh bạo nghĩ, lần đó lúc ở trong thùng thuốc nên nhân cơ hội sờ một cái, nhằm báo thù trước kia Tống Trường Bình cợt nhả.
Nhưng là giờ khắc này, ngọc thể của mỹ nhân ở ngay trước mặt, nàng lại hoàn toàn không có biện pháp.
Không phải nàng không muốn, mà là nàng căn bản không có cơ hội vươn độc thủ.
Từ lúc Tống Trường Bình cúi đầu hôn ngực nàng, tất cả đều rối loạn.
Nàng thở dốc cảm giác hắn vùi đầu ở trước ngực, một lực lượng ướt át mà ấm áp, dọc theo tuyết phong của nàng hướng lên trên. Mới đầu chỉ là hơi di chuyển, giống như quanh quẩn ở một chỗ, lại giống như đang nghiền nát. Nhưng từng nơi đầu lưỡi hắn đảo qua đều nổi lên từng trận tê dại.
Vân Hoan cắn môi thầm nghĩ: nước vừa rồi kia nhất định đã bỏ vào thuốc giục tình, bằng không sao nàng nóng như vậy... Bình thường Tống Trường Bình hắn ôn nhã, thanh lãnh, là quân tử dịu dàng, nhưng ở trên giường này, dường như tất cả đều thay đổi.
Tống Trường Bình giương mắt nhìn Vân Hoan, nàng đang nhìn hắn, nhưng ánh mắt đã có chút mê mang?
Hình như là đang xuất thần? Xem ra hắn vẫn chưa đủ sức!
Bên môi Tống Trường Bình nhếch lên một nụ cười xấu xa, bàn tay khác cũng không tha nàng, không chút do dự cầm lấy một bên no đủ khác của nàng.
Bàn tay nam tử vốn thô, làn da của Vân Hoan lại non mịn, ma sát như vậy, ngược lại dẫn theo một chút ái muội khác thường.
Vân Hoan càng cảm thấy nóng, lắc lắc thân mình ý muốn chạy trốn, nhưng lúc này, Tống Trường Bình lại một ngụm ngậm chặt lấy nụ hoa trước ngực nàng. Vân Hoan cúi đầu xem, tầm mắt hai người đối diện. Tống Trường Bình nhìn không trốn không tránh, rồi sau đó lại nhẹ nhàng cúi đầu mút một hơi, thẳng đến khi nụ hoa này nở thành bông hoa kiều diễm, hắn lại dịu dàng tỉ mỉ đảo quanh bông hoa này một lần.
"Chàng... Chàng buông ra..." Vân Hoan vốn muốn thấp giọng kháng nghị, nhưng lúc nàng đang vặn vẹo lại bị Tống Trường Bình nhẹ nhàng cắn một ngụm, nàng không khỏi 'a' một tiếng, vừa ra khỏi miệng, lại bị thanh âm của mình dọa cho phát hoảng. Thanh âm như nước đó là của ai? Giống như tiếng mèo con kêu là của ai?
"Đừng lộn xộn!" Thanh âm của Tống Trường Bình mang theo ý cười ẩn nhẫn, đưa tay ra sau nâng eo nàng. Trong lòng thầm thở dài một tiếng: eo nhỏ không đủ một nắm tay này lại đủ để nam nhân điên cuồng, nhưng là nàng lại không hề tự biết, vặn vẹo không yên, làm như muốn dội thêm một chậu dầu vào thân dưới đang cháy rực của hắn.
Đây đối với hắn, tất cả đều là dày vò. Nhưng là hắn cũng không dám lộn xộn.
Thời cơ chưa tới, tự tiện hành động, nhất định rối loạn đầu trận tuyến. Tam quân chưa động, lương thảo đi trước tiên... Hắn nhất định phải cấp lương thảo cho Vân Hoan, mới có thể đánh một trận toàn thắng.
Trong khoảng thời gian ngắn Tống Trường Bình đã vòng vo binh pháp mấy lần. Muốn đánh bại địch giành chiến thắng ra sao, trước phải nhẫn, mới có được.
Trên đầu toát ra mồ hôi, Trường Bình nhìn Vân Hoan, nhắm mắt lại, lông mi run rẩy như múa, làm người thương tiếc. Nhưng nếu nàng cứ bất động như vậy, hắn lấy lạc thú ở đâu?
Đã dùng mỹ nam kế, tiếp tục, có nên dùng khổ nhục kế hay không?
Môi rời khỏi đỉnh núi, hắn từng chút từng chút một hôn lên, mùi nữ nhi đặc thù trên người Vân Hoan sắp làm hắn điên rồi, hắn sợ bản thân rốt cục nhịn không được.
Vân Hoan nơi nào chịu được chọc ghẹo như vậy, cắn môi không để bản thân phát ra tiếng kêu, nhưng từng đợt từng đợt ngân nga lại vẫn từ kẽ răng truyền ra.
Quân tử trên người nàng đã sớm biến thành sắc lang, lúc này công thành đoạt đất không chút do dự, buồn chính là nàng lại không có chút sức để đánh trả, thẳng đến khi môi hắn chuyển đến bụng dưới, lại gần thêm chút nữa chính là...
Vân Hoan cuống quít vươn tay lèn vào tóc của hắn, thấp giọng thở gấp nói: "Đừng... Trường Bình, đừng..."
"Nhưng là, ta đau..." Vân Hoan chỉ nghe thấy sắc lang nói thầm một câu, khi nàng giương mắt lên thì thấy một bộ dáng tội nghiệp. Tầm mắt hai người đột nhiên đối diện, Vân Hoan vội vàng muốn chuyển đi, nhưng lần này sắc lang không nhường, từng chút từng chút bám vào người Vân Hoan di chuyển lên, nóng vô cùng.
"Hoan nhi, ta bị bệnh." Sắc lang bám vào bên tai nàng, hơi thở như lan.
"Chỗ nào bị bệnh?" Vân Hoan theo bản năng lui về phía sau, mặc dù say nhưng nàng vẫn cảnh giác như cũ. Chính là tên sắc lang này cũng không buông tha nàng, tay nóng bỏng chuẩn xác cầm lấy tay nàng, dắt nàng dọc theo bụng đi xuống.
Khi bàn tay non mềm dừng trên hiên ngang (tiểu trường bình), Tống Trường Bình không khỏi hít một ngụm khí.
Như là lửa cực nóng gặp được nước suối trong vắt ngọt lành, lập tức có được an ủi, nhưng là không đủ, vẫn không đủ.
"Chính là chỗ này bị bệnh..."
Vân Hoan nghe thấy hắn nhợt nhạt oán giận một tiếng, ngón tay giống như chạm phải lửa lập tức rụt về, nhưng hắn cũng không cho, dùng sức đè lại, ngẩng đầu một ngụm ngậm chặt vành tai nàng, giống như niệm ma chú nhẹ nhàng nói: "Hoan nhi, ta bị bệnh. Thuốc này, cũng chỉ có nàng có!"
Cái này cùng hình ảnh trên xuân cung đồ hoàn toàn khác nhau. Ngay cả 'bí diễn đồ' cũng chưa từng nói nam nhân sẽ nói những lời này.
Vân Hoan chỉ cảm thấy bản thân càng thêm say, mờ mịt trong hương rượu vàng ngọt ngào, trầm luân trong ánh mắt cực nóng của Trường Bình, nàng lại không muốn lui.
Có gì đâu, đây là nam nhân của nàng, đây là đêm động phòng của nàng – Hướng Vân Hoan nàng cho tới bây giờ chỉ nhìn thấy nam nhân đùa giỡn cô nương, nhưng rốt cục vẫn là người đứng xem. Nghe nói, nam nữ hoan ái là chuyện mê người nhất trên đời, vậy ngọn nguồn mê người đó lại ở đâu?
Có phải là vật dưới ngón tay nàng không?
Vân Hoan đột nhiên có tinh thần, thừa dịp Tống Trường Bình có chút thất thần, nàng nhanh chóng cúi đầu. Dưới ánh nến vàng nhạt, nàng chưa bao giờ nhìn thấy vật tinh thần phấn chấn này xuất hiện ở bên cạnh nàng, nàng nhịn không được dùng ngón tay chạm nhẹ một cái, lại cấp tốc thu hồi lại, miệng nói thầm: "Bộ dạng của nó cũng thật kì quái!"
"Ưm!" Trường Bình than nhẹ một tiếng, khi lại nhìn Vân Hoan, trong mắt lóe ra ánh sáng kì dị.
Bạn thấy sao?