🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 156: Ngoại truyện: Đại tác chiến cầu hôn (1)

"Những năm gần đây, trong nước nổi lên rất nhiều nghiên cứu về 'bệnh tuyến thể'. Ngoài những gì tôi đã giảng, các em có thể tự tìm thêm các luận điểm từ những góc nhìn khác ngoài giờ học..."

Ánh nắng len lỏi qua cửa sổ, phủ lên người chàng giáo sư trẻ đứng trước giảng đường một lớp ánh sáng dịu dàng như quay chậm. Ánh sáng lướt từ đôi giày da bóng loáng, qua chiếc quần tây thẳng thớm, áo sơ mi trắng tinh tươm, đến chiếc áo vest cắt may vừa vặn, ôm lấy vòng eo gọn gàng. Nghiêm túc nhưng chẳng hề khô khan. Khi anh nói, yết hầu khẽ động, cặp kính gọng bạc không viền trên sống mũi làm dịu đi nét quyến rũ của nốt ruồi đỏ nơi khóe mắt, nhưng vẫn không thể che giấu đường nét gương mặt sắc sảo, cuốn hút. 

Cấm dục, ôn hòa, chín chắn.

Như một viên ngọc trai lấp lánh, vừa khiến người ta không thể rời mắt, vừa toát ra khí thế áp đảo như mặt nước hồ lạnh giá.

Chẳng trách đây là môn học tự chọn có tỷ lệ chật kín ghế nhất ở Đại học Y Đế đô!

Tịch Triệu viết xong bảng, khéo léo nghiêng người để sinh viên ghi chép, chẳng bất ngờ khi thấy vài người lén lút giơ điện thoại lên. Anh mỉm cười, giọng trầm ấm: "Chụp bài giảng thì được, chụp giáo sư thì thôi nhé."

Cả lớp lập tức rộ lên tiếng cười trêu chọc, không khí sôi động hẳn.

Tịch Triệu trên bục giảng nghiêm túc, nhưng thỉnh thoảng cũng buông vài câu đùa dí dỏm. Lúc này gần tan học, nội dung chính đã xong, đám sinh viên bên dưới bắt đầu rục rịch. Một giọng táo bạo cất lên, thay lời cả đám trong lẫn ngoài trường đến nghe ké:

"Không chụp ảnh thì xin thẳng số liên lạc của thầy được không ạ?"

Tiếng reo hò càng náo nhiệt.

Tịch Triệu cũng không chấp nhặt với đám sinh viên ngây ngô, thong thả đáp: "Thắc mắc về bài học có thể gửi mail qua hệ thống trường. Còn liên lạc cá nhân thì thầy xin phép từ chối."

Anh dừng một chút, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, ánh mắt lấp lánh chút ấm áp dưới nắng vàng: "Người nhà thầy mà ghen thì phiền lắm."

—Em ấy mà ghen lên, lại đi kiếm người 'quyết đấu' mất.

Chuông tan học vang, Tịch Triệu chẳng màng tiếng hét phấn khích sau lưng, thu dọn giáo án rời khỏi lớp.

"Cái gì cơ?! Thầy Tịch cưới rồi á?! Thầy năm nay mới 27 thôi mà đúng không? Cũng đâu có thấy thầy đeo nhẫn cưới?"

Nghe giọng là biết sinh viên ngoài trường trà trộn vào.

Sinh viên 'bản địa' lắc đầu thở dài, mỉm cười với người đang tan nát cõi lòng kia: "Thôi bỏ đi, giáo sư Tịch của bọn này có chủ từ lâu rồi. Thầy ấy với bạn trai yêu nhau mặn nồng lắm, từ hồi đại học đến giờ chẳng đổi thay gì đâu."

"Ơ! Bạn trai á?!"

"Ừ, cậu đến vài lần may ra còn thấy bạn trai thầy đến đón về. Cũng là một soái ca siêu đỉnh, đội trưởng đặc nhiệm tốt nghiệp trường Quân sự Số một, một đấm thôi đã hạ được mười cậu. Chậc chậc, còn hay mang cơm hộp cho thầy nữa..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...