🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 94: Do dự không tiến

Cây bị sâu đục khoét có đau không?

Nguyên Tâm Túc đứng trước giá vẽ, ánh mắt lướt qua những đóa anh túc đỏ rực nở rộ, nhưng đầu bút vẫn chần chừ chưa hạ.

Chắc là đau lắm. Máu thịt bị đâm xuyên, hàm sắc nhọn chậm rãi xoáy sâu, mùn gỗ từng chút rơi xuống theo lỗ hổng. Rồi cành lá vươn lên trời, như hồn ma treo cổ gào thét. Đầu tiên là một cây, rồi cả đám cây, cuối cùng cả cánh rừng bùng lên cuộn trào.

Cô vô thức bước gần hơn về phía biển xanh ấy, phía sau, lùm anh túc cười gằn dữ tợn, như vầng trăng chết đuối vì bệnh tật.

Nghĩ vậy, đầu bút đầy màu đỏ chậm rãi hạ xuống. Đột nhiên, điện thoại trên bàn rung lên.

Nguyên Tâm Túc liếc nhìn tên hiển thị trên màn hình, cả người như quạ đen bị bắn trúng, hít thở một lúc mới ổn định giọng, không run nữa, rồi mới nhấn nút nghe.

"Ừ... Tôi biết rồi... Tôi đã liên lạc với cậu ấy..."

Cúi đầu, đôi giày vải xanh lam đã giặt đến bạc màu, cô khẽ rụt mũi giày, giấu đi vài phần lúng túng.

"Tôi sẽ giải quyết."

Nói câu này xong, Nguyên Tâm Túc hít sâu, siết chặt vạt áo: "Cậu, sinh nhật cậu sắp đến rồi, tôi vẽ một bức tranh muốn tặng cậu..."

Đầu bên kia im lặng hồi lâu.

Trong sự tĩnh lặng ấy, đầu ngón tay Nguyên Tâm Túc đau nhói.

"Không thích cũng không sao..."

Cuộc gọi kết thúc, căn phòng lại chìm vào im ắng. Lâu thật lâu, chỉ còn tiếng thì thầm lặp lại.

"Tôi sẽ giải quyết..."

Nhất định sẽ giải quyết.

---

Địa điểm hẹn là tiệm trà sữa gần trường Thanh Hà, nơi này hẻo lánh, cuối tuần cũng chẳng mấy ai ghé. Khi Tịch Triệu và Lộ Kiêu đến, Nguyên Tâm Túc dường như đã đợi khá lâu, cốc trà sữa trên bàn uống được một nửa.

"Chị." Lộ Kiêu chào một tiếng.

Nguyên Tâm Túc giật mình, gật đầu, đưa qua một túi quà hoa văn: "Tôi nhớ cậu nói muốn vẽ truyện tranh, đây là ghi chép và những bức vẽ tâm đắc tôi đã soạn, chắc sẽ hữu ích."

Lộ Kiêu trân trọng nhận lấy.

Tịch Triệu liếc qua túi quà, không chọn ngồi đối diện Nguyên Tâm Túc mà giữ khoảng cách xa hơn, nhường không gian cho hai người từng trải qua sự việc năm xưa.

Dù đã tặng quà, cô gái beta vẫn giữ vẻ im lặng đề phòng như lần đầu gặp. Tịch Triệu ngồi xuống, nhận ra ánh mắt cô lướt qua mình, nhưng rồi nhanh chóng cụp xuống, tay kéo lọn tóc trước trán.

"Nếu không đánh người, thầy Vũ thật ra là một giáo viên tốt."

Trong ánh nhìn trầm tư của một người và sững sờ của người kia, Nguyên Tâm Túc ném ra câu mở đầu như sét đánh.

---

Nếu hai năm trước làm một khảo sát ở lớp F, chín phần học sinh sẽ đánh giá thầy Vũ Hoài Tư là "giáo viên tốt", phần còn lại sẽ viết "giáo viên cực kỳ tốt".

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...