Chương 87: Bức ảnh chụp chung
Tựa như chẳng hề nhận ra chút do dự của bác sĩ trường, Lộ Kiêu vẫn vô tư nói tiếp: "Thầy Chu với thầy Tống đúng là khác nhau một trời một vực thật đấy..."
Bác sĩ trường là một beta, tên đầy đủ là Chu Nguyệt Phong, nổi tiếng vì tính tình ôn hòa, tận tâm, nên được xem là bác sĩ nội trú được yêu thích nhất ở Học viện Lịch Tư Khắc Lâm. Ngược lại, Tống Lễ Thu thì mang danh "huấn luyện viên ác ma" vang xa tận ngoài trường. Khóa khối năm mà anh ta phụ trách bị gọi là "khóa thê thảm nhất" trong bảy khóa của Lịch Tư Khắc Lâm. Cứ nhắc đến hai cái tên này là thấy phong cách chẳng ăn nhập gì với nhau.
"Thầy Tống lúc nào trông cũng hung dữ, cứ như bị ai cướp mất vợ rồi vét sạch tiền tiết kiệm ấy," Lộ Kiêu tò mò hỏi, "có phải thầy ấy thấy bọn em làm không tốt, nên không ưa tụi em hả?"
"Không phải đâu!" Chu Nguyệt Phong vội phản bác. Thấy Lộ Kiêu nhìn mình đầy tò mò, y mới nhận ra mình phản ứng hơi quá. "Thầy ấy... thật ra rất quan tâm các em..."
Quan tâm ư? Tịch Triệu thầm nhếch mép, nhớ lại những lần bị Tống Lễ Thu gọi tên điểm danh, anh chỉ muốn nhường cái "phúc khí" ấy cho người khác.
Im lặng một lúc, có lẽ hiểu rằng không thể tránh né chủ đề này, Chu Nguyệt Phong mở điện thoại, màn hình khóa hiện lên bức ảnh chụp chung vừa hiển thị khi có cuộc gọi đến.
Trong ảnh là hai chàng trai chừng hai mươi tuổi. Người alpha mặt lạnh như băng, còn beta thì giơ tay làm dấu "yeah" với nụ cười có phần ngượng ngùng. Sau lưng họ là cổng trường – điểm mà Tịch Triệu đặc biệt chú ý – Trường Quân sự Số Một.
Chu Nguyệt Phong cất điện thoại vào túi áo blouse trắng: "Tôi với thầy Tống của các em quen nhau từ nhỏ, cùng thi đậu vào Trường Quân sự Số Một. Nhưng đến năm hai, thầy ấy được Quân khu phía Nam đặc cách tuyển dụng. Công việc quân sự bí mật, tôi cũng không rõ thầy ấy đã trải qua những gì. Sau khi tốt nghiệp, tôi làm việc ở bệnh viện quân khu, vài năm sau được mời về Lịch Tư Khắc Lâm làm bác sĩ trường. Không ngờ vài năm sau đó, thầy ấy cũng được phái đến đây làm huấn luyện viên của các em..."
Lần đầu gặp lại Tống Lễ Thu ở trường, Chu Nguyệt Phong thực sự rất vui. Cuộc sống quân ngũ nhiều năm khiến alpha ấy mang một vẻ nghiêm nghị sắc lạnh, nhưng Chu Nguyệt Phong đã quen nhìn gương mặt "như bị đòi nợ" ấy từ nhỏ, nên vẫn thấy thân thuộc.
"Lúc các em còn học ở khu cấp hai, chưa phân lớp nên chưa học môn huấn luyện quân sự. Nhưng từ lúc đó, thầy ấy đã bắt đầu để ý đến em rồi," Chu Nguyệt Phong nói, ánh mắt hướng về Tịch Triệu.
Hồi ở khu cấp hai, Chu Nguyệt Phong dạy môn sức khỏe sinh lý cho lớp của Tịch Triệu suốt ba năm, nên rất rõ tình trạng của anh.
"Tại sao?" Đôi mắt đen của Tịch Triệu vẫn bình tĩnh như mọi khi, không chút dao động. "Trước khi chuyển đến khu cấp ba, em chưa từng quen biết thầy Tống."
"Ban đầu tôi nghĩ là do hoàn cảnh đặc biệt của em..." Chu Nguyệt Phong ngập ngừng, như vừa hạ quyết tâm điều gì đó.
Tịch Triệu thầm hiểu ra, có lẽ cuộc trò chuyện hôm nay diễn ra vì chính vị bác sĩ này cũng đã nghi hoặc từ lâu.
Bình luận