Chương 84: Thách đấu
Tịch Triệu chẳng đoán sai, sau khi bị anh "phù phép" một câu "mặt cậu khắc tôi", Hạ Tử Tranh quả nhiên im re. Trong khi mọi người còn mải bàn tán xem học sinh chuyển trường này sẽ vào lớp nào, thì gã lo xong thủ tục học bạ rồi biệt tăm cả tuần. Có vài người nhanh nhảu lân la sang Minh Anh dò la, moi được mớ hành vi "thái tử" ngông cuồng của Hạ Tử Tranh. Tin đồn truyền về, không ít người trong lòng thầm hô: "Lại thêm một tên bá vương học đường!"
Lời này lọt vào tai bạn học Lộ Kiêu - "cựu bá chủ" của Lịch Tư Khắc Lâm. Giờ ăn trưa, cậu thiếu gia Lộ đập bàn đứng phắt dậy, tức tối vì bị "tình địch cướp nhà", đụng độ cả về phong cách lẫn danh tiếng.
Tịch Triệu lạnh lùng liếc qua, khiến ai đó lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống, lặng lẽ nhặt lại miếng bông cải xanh định lén ném vào bát của Từ Tử Dạ.
"Cậu mạnh hơn cậu ta mà," anh nhìn ánh mắt bỗng chốc sáng rực của Lộ Kiêu, rồi đổi giọng, "Cậu ta cùng lắm là bá vương, còn cậu là điên vương." Đã thế còn kén ăn, không chịu đụng bông cải hay khổ qua.
Dương Vũ ngồi đối diện: "Hahaha..."
Lộ Kiêu: Mày thấy tao đang cười à?
Dương Vũ vội bịt miệng, im thin thít.
Thiếu niên trung nhị vui tính ghê. Tịch Triệu bưng khay cơm đi tới điểm thu hồi, bỏ lại phía sau Lộ Kiêu đang "mỉm cười ngoan ngoãn" lập tức đổi mặt, một tay túm cổ Dương Vũ, "hung thần ác sát" gầm gừ: "Cười đi, tiếp tục cười đi, dám cười lão đại của mày à?!"
"Sai rồi, sai rồi! Sau này trước mặt Triệu ca tui không dám cười cậu nữa, hu hu, đại ca..."
"Còn nói nữa hả?!"
Từ Tử Dạ đỡ trán, bó tay với chỉ số cảm xúc đáng thương của Dương Vũ. Ai ngờ nổi thằng cha này lại là người duy nhất trong "Liên minh Công lý" từng thoát ế, dù đã bị chị omega khóa trên đá, nhưng ít ra cũng từng yêu thật mà.
Chắc cũng nghĩ đến chuyện này, Lộ Kiêu buông Dương Vũ ra, nghi ngờ hỏi: "Rốt cuộc hồi đó mày làm sao cưa được chị khóa trên vậy?"
Alpha cao to uất ức gãi đầu: "Thì, thì cứ thế cưa thôi..." Thấy Lộ Kiêu lại giơ nắm đấm, hắn hoảng hốt bổ sung, "Chị ấy, chị ấy bảo thích người cao cao, khỏe khỏe, nhìn là thấy an toàn! Tui vừa khéo hợp gu, thế là... là ở bên tui..."
Lộ Kiêu sờ cằm, trầm ngâm.
Nói ra, quen biết cũng gần nửa học kỳ rồi, hắn vẫn chưa thấy Tịch Triệu có sở thích gì rõ rệt—thích nhìn hắn sợ run thì không tính, khụ khụ... Nói ra sao cứ thấy không đứng đắn thế nào...
Chưa từng cưa ai, cậu bạn Lộ đau đầu nhưng chẳng nản, tự vạch ra hai kế sách hữu dụng: Một, như vụ tặng cam sành, cứ đem thứ tốt nhất dâng cho Tịch Triệu; hai, tìm hiểu xem Tịch Triệu thích kiểu người thế nào, rồi cố gắng "lên đời" theo hướng đó.
Đợi người kia "thích một chút" biến thành "thích thật nhiều", hắn sẽ sẵn sàng để, để, để... tỏ, tỏ, tỏ...
"Đại ca, nhà ăn nóng quá hả? Sao mặt cậu đỏ thế?"
"Mày im mồm đi!!"
...
Không biết có kẻ luôn hành động theo bản năng đang rón rén lập "bảng kế hoạch theo đuổi tình yêu", Tịch Triệu rửa tay xong định quay về. Đi được vài bước, anh thấy vài học sinh tụ tập bàn tán gì đó, vừa nói vừa lén liếc về phía ba người Lộ Kiêu.
Bình luận