🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 80: Ân nhân cứu mạng

Bạn có thích sinh nhật không?

Trước câu hỏi này, chắc chín phần mười thanh thiếu niên trên đời sẽ đáp "Thích" mà chẳng cần nghĩ ngợi. Tiệc tùng với bạn bè, nhận đủ loại quà sinh nhật, bố mẹ dúi thêm ít tiền tiêu vặt... Nếu liệt kê hết mọi điều hay ho, e rằng một xấp giấy A4 cũng chẳng đủ.

Đáng tiếc, Lộ Kiêu lại thuộc về một phần mười còn lại.

Từ khi có ký ức, khách mời đến dự sinh nhật của hắn đại khái chia làm hai loại: một là những kẻ muốn nịnh nọt nhà họ Lộ, hai là những người có địa vị ngang ngửa. Loại đầu thì ra sức tâng bốc, loại sau lại lấy giọng bề trên dạy dỗ hắn đủ điều. Và trong ngày đặc biệt này, mọi người luôn nhắc đi nhắc lại một chủ đề: "Mẹ con sinh con ra vất vả biết bao."

Ừ, Lộ Kiêu biết rõ Lâm Ngọc Ca đã chịu bao đau đớn để sinh ra hắn, cũng hiểu "biết ơn cha mẹ" là bài học bắt buộc của mọi đứa trẻ. Hắn nên cảm thấy tội lỗi, vì "ngày sinh" của hắn cũng chính là "ngày chịu khổ" của mẹ. Hắn nên ngoan ngoãn, vì chính mạng sống của hắn đã là món quà lớn nhất Lâm Ngọc Ca trao tặng.

"Còn gì mà con chưa thỏa mãn?"

Nhưng những người lớn ấy có lẽ chưa từng nghĩ, khi họ nói bóng gió về sự hy sinh của Lâm Ngọc Ca, một đứa trẻ năm sáu tuổi đã dần nảy sinh một câu hỏi trong lòng—

Vậy, các người muốn tôi làm gì?

Làm sao để sự ra đời của tôi không giống như một sai lầm?

Năm lớp một, trường tổ chức chiếu một bộ phim tài liệu về sinh nở để thúc đẩy "giáo dục biết ơn". Sau khi thầy cô giảng giải về sự vĩ đại của việc sinh con, họ còn bổ sung một chi tiết: "Nếu thai nhi bị dây rốn quấn cổ trong lúc mang thai hoặc sinh nở, có thể sẽ ngạt thở mà chết."

Chẳng ai để ý, đứa trẻ tóc nâu hiếu động ngày thường bỗng lặng thinh.

Còn nhỏ, khái niệm "cái chết" vẫn mơ hồ, Lộ Kiêu chỉ mông lung nghĩ, nếu mình bị dây rốn siết chặt, có phải mẹ sẽ bớt đau đớn hơn không?

Một đám mây đen lặng lẽ phủ kín bầu trời trên đầu, mang theo linh cảm bản năng về "nguy hiểm". Đứa trẻ ấy chẳng nói ý nghĩ này với bất kỳ ai.

Chẳng một ai.

Sau sáu tuổi, Lộ Kiêu càng ghét sinh nhật mình hơn. Vì năm đó, một người đã qua đời ngay ngày hôm sau sinh nhật hắn. Ngày sinh và ngày giỗ gắn kết chặt chẽ, và hắn phải đến viếng người ấy—

Một người mà hắn càng phải xin lỗi, càng phải áy náy.

---

Sáng sớm, trời lất phất mưa, khi ánh bình minh còn chưa rực rỡ, trước nghĩa trang ngoại ô đã đỗ hơn chục chiếc xe. Mấy vệ sĩ cầm ô đen che chắn cho Lộ Vân Thâm và Lâm Ngọc Ca, tất cả đều giữ một sự im lặng u tịch.

Tề Lãng Thanh đứng một mình ở cổng nghĩa trang, ô đen và mưa phùn che khuất phần lớn tầm nhìn, chẳng ai thấy rõ vẻ mặt của gã.

Chừng mười phút sau, một chiếc taxi nhỏ cũ kỹ, lạc lõng giữa dàn xe sang, lăn bánh tới. Trợ lý beta lập tức bước lên, che ô cho người trong xe: "Thiếu gia, ông chủ và phu nhân đang đợi cậu."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...