Chương 79: Đau đớn hòa hợp
Rượu sâm panh nhẹ chẳng đủ làm say, chỉ là Lộ Kiêu uống quá chén, đầu óc ngây ngấy. Hắn nôn ra hết cảm giác nặng nề trong lồng ngực, rồi súc miệng bằng nước khoáng, thần trí tỉnh táo hơn đôi chút. Nhưng vừa nhớ lại những chuyện vừa xảy ra, cộng thêm hai chữ "tính sổ" đầy nguy hiểm, đầu óc hắn lại mụ mị.
Đôi mắt hổ phách mơ màng, chóp mũi đỏ ửng càng khiến hắn trông thêm vài phần đáng thương — người say thì còn biết gì đến lý trí? Đương nhiên là chẳng nghe nổi gì hết! Tôi chỉ là một chú cún con dùng móng vuốt cào cào cậu xíu thôi mà ~
Không được đáp lại, nhưng nhìn dáng vẻ mơ mơ màng màng của hắn cứ lấn tới cọ cọ, nụ cười trong mắt Tịch Triệu lại càng thêm rõ ràng.
Thú vị thật.
Từ khi phát hiện đơn xin nghỉ của ban Kỷ luật, những cảm xúc tích tụ trong lòng mấy ngày qua bỗng hóa thành một niềm hứng thú kỳ lạ. Có chút bực dọc vì bị khiêu khích, nhưng nhiều hơn cả là muốn được nhìn xem con sói non giả vờ ngoan ngoãn kia còn giấu nanh sắc đến bao giờ.
Đỡ Lộ Kiêu dậy, anh cười như không: "Nếu còn chóng mặt, tối nay đừng tỉnh."
Nói xong, không đợi đối phương phản ứng, anh nửa ôm vòng eo rắn chắc, nhấc người vào xe. Tay siết chặt, cơ bắp dưới lớp áo căng lên, như muốn vùng thoát bất cứ lúc nào – đó là bản năng của alpha đỉnh cấp, nhất là khi đối diện với alpha nguy hiểm không kém.
Bỏ qua sự cứng nhắc ấy, Tịch Triệu gọi tài xế: "Lái xe đi." Trong khoang xe, tấm ngăn từ từ kéo lên, một tay anh đè lên phần eo dưới của kẻ đang cố giả vờ "say bí tỉ" để trốn tránh, tay còn lại như tò mò với bộ đồ trên người hắn, tùy ý gảy gảy dây lưng bạc kêu leng keng.
Áo vest trắng bị cọ đến nhăn nhúm, ngay giữa tầm mắt đen sâu thẳm của Tịch Triệu là một đoạn xương cổ tròn trịa.
Rõ ràng là ngạo mạn bất kham, lại cố tình làm ra vẻ ngoan ngoãn đầy mâu thuẫn.
Hương bạc hà lạnh lẽo đắng ngắt bất chợt lan tỏa trong khoang xe. Cổ Lộ Kiêu, vốn đang rũ xuống vô lực, bỗng run mạnh, gân xanh bên cổ nổi lên, cơ bắp trên cánh tay căng cứng từng khối. Hương nước hoa tin tức tố yếu ớt lập tức bị mùi rượu tequila nồng nàn bùng nổ xua tan.
"Ưm–"
Tiếng rên nặng nề vang bên tai, cánh tay Tịch Triệu bị siết chặt, hơi thở nóng rực phả vào hõm cổ. Anh rõ ràng cảm nhận được một con thú hoang đang kiềm chế, giả vờ ngoan ngoãn, từ từ tỉnh giấc trong lòng mình.
Nghiên cứu chỉ ra rằng, so với omega, alpha với bản năng tấn công bẩm sinh nhạy cảm hơn với tin tức tố cùng giới.
— Đó là mức ưu tiên tuyệt đối của hệ thần kinh não bộ.
Cảm giác đau nhức lan trên da thịt. Việc tiếp xúc gần với tin tức tố của một alpha khác khiến Lộ Kiêu ho sặc sụa, nhưng cùng với đau đớn là sự hưng phấn ngập trời. Hắn thở hổn hển, hàng mi đã ướt đẫm lệ sinh lý, chẳng phân biệt nổi là muốn đón nhận thêm hay vùng vẫy trốn chạy.
Bất kỳ cảm giác nào đạt đến đỉnh điểm đều mang hiệu ứng mê loạn, khiến lý trí tan rã còn hơn cả rượu mạnh.
Đôi mắt hổ phách đỏ ngầu khóa chặt vào người trước mặt, vẫn điềm tĩnh mà đầy trêu đùa. Trong vũ trụ sâu thẳm của đôi mắt đen kia, Lộ Kiêu nhìn thấy gương mặt mình đỏ bừng, gần như mong manh dễ vỡ. Chỉ một nụ cười nhạt, sống mũi hắn đã cay xè.
Bình luận