🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 58: Dục vọng khống chế

Đủ là dừng, không tham lam.

Lý lẽ mà tiền nhân đúc kết, hậu nhân tôn sùng, nhưng khó ai làm được.

Nói xong câu ấy, Tịch Triệu không dành cho Phương Thời An nửa ánh nhìn. Anh thong dong bước tới lưới chắn, cả lớp G lập tức vây quanh, như thần dân hộ tống vua lên ngai, như tín đồ đuổi theo thần linh giáng thế.

"Xin lỗi đi," giọng Tịch Triệu bình thản, "hoặc tôi qua đó."

Sắc mặt lớp D muôn màu, qua làm gì? Chẳng lẽ mời uống trà tâm sự?

Không ít người nhớ lý do Tịch Triệu nổi tiếng ở Lịch Tư Khắc Lâm—một mình xông vào lớp C, "trấn áp bạo lực", đánh Tần Văn Châu vào thẳng phòng y tế.

Có chút đầu óc, ai lại muốn trở thành "Tần Văn Châu thứ hai"? Dù bất mãn, họ chỉ đành cúi đầu xin lỗi Trì Nam Tuyết suýt bị đập, cứng cổ, giọng trầm xuống: "Xin lỗi..."

Tịch Triệu không thèm chờ: "Lại đi."

Mặt đám lớp D tím như gan lợn, nhưng chỉ cần mắt đen lướt qua, không cần biểu cảm, đủ khiến họ sợ đến tê đầu. Cuối cùng, họ lặp lại ba bốn lần xin lỗi, đến khi tư thái đủ thấp, thái độ miễn cưỡng xem như đủ thành khẩn, Tịch Triệu mới thu lại câu "lại đi" như ác mộng.

Nhìn bóng lưng lớp D thảm bại rời đi, lớp G thắng lớn gào lên—hiếm lắm! Từ khi phân lớp, lớp G có khi nào đối đầu với các lớp khác mà không bị lép vế, không bị chế giễu? Dù quen với biệt danh "lớp dưỡng lão", không có nghĩa là đám thiếu niên mười sáu mười bảy này chịu nổi những lời mỉa mai. Nhưng ở Lịch Tư Khắc Lâm, đeo bảng "lớp G", khi cãi nhau cũng đã thua một đoạn khí thế.

Lần này thì khác, Tịch Triệu dẫn họ thắng. Gọi là "cậy thế hiếp người" hay "hư vinh nịnh bợ" cũng được, kệ! Thắng là thắng!

Họ thắng rồi!

Xa xa, Phương Thời An nhìn dòng người cuồng nhiệt, nhìn ánh mắt lớp G dành cho Tịch Triệu, không kìm được tự hỏi: Lớp D sẽ nhìn mình với ánh mắt cuồng nhiệt sùng bái như vậy sao?

Không, cậu gần như lập tức tự đáp. Lớp D thích cậu, chăm sóc cậu, vì vài câu phàn nàn mà chủ động gây sự với lớp G, nhưng không bao giờ nhìn cậu thế này, vì cậu là "kẻ yếu" cần được bảo vệ... 

Còn sùng bái và thần phục, mãi mãi là vương miện của kẻ mạnh.

—Đủ là dừng.

Ba chữ lạnh buốt vang vọng bên tai, Phương Thời An cứng đờ, tê dại.

Cùng với nỗi sợ, ngọn lửa ghen tị và oán hận bùng cháy.

---

"Á!" Đám đông có học sinh hét, "Tịch ca, tay cậu bị thương kìa!"

Mọi người nhìn bàn tay thon dài của Tịch Triệu, thấy ngoài ngón trỏ rỉ vệt máu mỏng, chắc do lúc chặn quả bóng rổ mất kiểm soát cho Trì Nam Tuyết mà bị cọ xước.

"Không sao," trước khi mọi người kịp lo lắng hay áy náy, Tịch Triệu đã chặn lại những ánh mắt ấy, "Giúp tôi xin nghỉ, tôi đi xử lý chút."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...