🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 47: Khao khát mong chờ

"Tôi đang tìm cậu."

Lời vừa thốt ra, Tịch Triệu chưa kịp phản ứng, thiếu niên tóc nâu trước mặt dường như chợt bừng tỉnh, nhận ra mình vừa nói gì. Hắn ho khan hai tiếng, cố gắng chữa cháy một cách hơi gượng gạo: "Khụ khụ, cùng đến bệnh viện mà, cậu đột nhiên biến mất, tôi còn tưởng xảy ra chuyện gì chứ..."

"Đi thư viện thu dọn ít đồ." Tịch Triệu không vạch trần, tiện tay đặt mấy cái túi trên ghế.

Lộ Kiêu giật thót, nhớ ra lời hẹn học kèm. Lãng phí thời gian thế này, kế hoạch hôm nay chắc chắn đã rối tung. Bàn tay lành lặn vô thức cọ cọ vào mép quần, giọng điệu ngập ngừng: "Tôi không cố ý đến muộn đâu..."

Hắn lí nhí giải thích, ánh mắt lảng tránh. Khi nhận ra Tịch Triệu chẳng nói gì, hắn lén ngẩng đầu, bất ngờ chạm phải ánh nhìn như cười như không của anh.

"Tôi..."

"Sao lúc nãy không tránh?"

Nhìn đôi mắt Lộ Kiêu khẽ run, đáy mắt Tịch Triệu lóe lên chút trêu đùa, nhưng giọng nói dần trở nên nghiêm khắc: "Đừng bảo cậu không phát hiện ra. Nếu cú đánh đó thật sự trúng, giờ cậu đã nằm trong ICU thở máy rồi."

Lộ Kiêu mím môi, muốn biện minh nhưng chẳng biết nói sao. Alpha đỉnh cấp thì đã đành, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là con người, không phải thần thánh. Bị thương sẽ đau, mất máu nhiều sẽ chết. Lúc nóng đầu chẳng thấy gì to tát, nhưng bình tĩnh nhớ lại cảnh lúc đó, đúng là "nghìn cân treo sợi tóc".

Tịch Triệu không nói nhiều, chỉ từ trên cao nhìn xuống, áp lực vô hình lan tỏa.

Dù không đối diện, Lộ Kiêu vẫn cảm nhận được ánh mắt đen sâu thẳm ấy, như thực thể, từng chút siết chặt trái tim hắn.

"Mở miệng đi." Một giọng nói trong đầu thúc giục.

"Nói gì chứ?" Một giọng khác phản bác. "Nói với cậu ấy rằng mày như con quái vật nổi giận vì xấu hổ, rồi tự buông xuôi chẳng coi mạng mình ra gì à?"

"Còn muốn giữ lại chút thể diện, chút tự trọng không?"

Tứ chi nặng nề như bị đổ chì.

Xấu hổ và bối rối khó tả bọc lấy thần kinh, ngọn lửa trong lòng cháy bỏng, cuối cùng hóa thành cảm giác vừa đau vừa ngứa, lan khắp cơ thể qua từng mạch máu.

Ánh mắt hoảng loạn rơi xuống sàn, chỉ cần tiến thêm chút nữa là chạm đến mũi giày của Tịch Triệu.

Lộ Kiêu không tránh khỏi ký ức về sự xuất hiện của anh trong con hẻm. Lạnh lùng, khinh miệt, dễ dàng dập tắt mọi phản kháng, như thể sinh ra để kiểm soát, để thống trị tất cả.

Vì thế, từ khi quen biết, trước mặt anh, hắn gần như chẳng thể che giấu điều gì.

...

"Lộ Kiêu." Tịch Triệu lên tiếng, giọng rất nhẹ.

Bàn tay anh đặt lên đầu hắn, cơ thể bên dưới thoáng cứng lại. Tịch Triệu chẳng màng, xoa rối mái tóc xoăn nhẹ. Không giống cái kiểu lúc nào cũng gào thét ầm ĩ, tóc Lộ Kiêu mềm mại lạ thường, chỉ cần nhấn nhẹ là cả bàn tay chìm vào, những sợi tóc quấn quýt lấy ngón tay, như chú cún con vừa tắm xong sạch sẽ, mềm mại hơn cả kẹo bông mới ra lò.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...