Chương 43: Gặp lại cố nhân
Không ai đón, nên Tịch Triệu tự gọi xe về. Tài xế thấy anh là học sinh Lịch Tư Khắc Lâm thì lập tức niềm nở bắt chuyện.
"Nhóc học lớp mấy rồi? Lịch Tư Khắc Lâm là trường đỉnh của đỉnh, nếu chú có cơ hội cũng muốn cho con bé nhà chú vào đó..."
Tịch Triệu lặng lẽ nhìn ảnh cô bé hai ba tuổi trên ghế lái, chẳng hưởng ứng "tham vọng" kia của bác tài.
Luyên thuyên mấy chuyện chính trị, gia đình linh tinh, tài xế không cần người đáp, nhưng nói mãi mà sau lưng im re, bác bèn nhìn qua gương chiếu hậu.
Ở ghế sau, thiếu niên tóc đen đeo tai nghe, đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Như cảm nhận được ánh nhìn của người khác, đôi mắt đen sâu thẳm mở ra, biểu cảm một mảnh bình thản.
Tài xế thấy mà rùng mình, vội dời mắt, thầm nghĩ cậu nhóc này tuổi nhỏ mà khí thế đáng sợ thật. Nếu nhận cuốc này nửa đêm, chắc rợn tóc gáy...
Nhưng nghĩ đến điểm đến, bác tài xế chỉ còn thấy cảm thán. Biệt thự Đồng Hoa là nơi tấc đất tấc vàng. Quả nhiên học sinh Lịch Tư Khắc Lâm chẳng ai tầm thường.
...
Xuống xe, Tịch Triệu kéo vali đi. Nhìn dãy biệt thự thanh lịch trước mắt, anh bỗng lặng im.
Cha mẹ nguyên chủ là bác sĩ không biên giới, thường xuyên công tác ở nước ngoài. Biệt thự có người dọn định kỳ, mỗi kỳ nghỉ tháng, cô giúp việc ký hợp đồng dài hạn sẽ đến nấu ăn chăm sóc. Nhưng ở đây chỉ có mỗi cô, mà nguyên chủ lại kỳ lạ. Nói cách khác, số lần anh nói chuyện ở nhà còn ít hơn ở trường.
Nghĩ kỹ lại, chuyện này khá là kỳ quặc.
Nguyên chủ năm năm tuổi bị sốt cao, tính tình rõ ràng chậm chạp, thậm chí có dấu hiệu tự kỷ. Cha mẹ là bác sĩ nên họ cũng đã can thiệp kịp thời, nhưng lâu dần không thấy cải thiện, họ đành cứ để nguyên chủ như vậy.
Nhưng vấn đề là, gia cảnh nguyên chủ không tệ, cũng chẳng có họ hàng lằng nhằng. Biết con mình khác thường, cha mẹ nguyên chủ thật sự yên tâm để cậu ta một mình trong nước, nửa năm không về?
Nói thẳng ra, nếu có người lớn để ý, thì nguyên chủ có lẽ cũng chẳng bị Tần Văn Châu lừa thảm đến thế.
Kìm nén suy nghĩ, Tịch Triệu bước vào khu biệt thự.
Biệt thự Đồng Hoa nổi tiếng "xa xỉ", ở đây phải có "tiền" hoặc "quyền". Không nói đến cảnh đẹp hai bên khi bước đi, từng chi tiết trong thiết kế cũng toát lên vẻ sang trọng.
Đôi mắt đen khép hờ, Tịch Triệu nhớ lại anh lần đầu thấy kiểu nhà tinh xảo này là vào kiếp trước, năm anh chín tuổi.
...
Hôm đó, "đại ca" mặt sẹo nói sẽ dẫn họ làm vụ lớn. Đám lưu manh ba cọc ba đồng thấy chẳng khí thế, kéo cả cậu bé vào cho đủ số. Tụ tập gần khu biệt thự cao cấp mới xây, "đại ca" mới tiết lộ kế hoạch.
Hắn đang nhắm đến một thiếu gia nhà giàu. Quan sát thấy cậu ta mỗi chiều đi công viên chơi nửa tiếng. Nếu bắt cóc, ít nhất cũng moi được vài triệu từ cha mẹ cậu ta.
Bình luận