🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 42: Đừng quên

Lần thứ ba vào phòng 501, Lộ Kiêu vẫn căng thẳng, chẳng buồn để ý tới "anh giày thể thao" hay "em bút máy" biết nói chuyện nữa, mắt chỉ bám theo từng cử động của Tịch Triệu—dõi theo anh đặt hành lý xuống, cởi áo khoác ra, kéo ghế trước bàn học.

Lộ Kiêu chợt nhớ tới cái ghế đêm đó hắn đã tức tối bê từ phòng Tịch Triệu ra, nay vẫn còn để ngoài cửa mình.

Ừm, hay là nửa đêm trèo ban công trả...

Nhưng chẳng kịp nghĩ linh tinh, Tịch Triệu lại mở tablet.

"Nửa tiếng."

Màn hình đầy từ vựng, nhiều hơn cả tối qua. Lộ Kiêu hít thật sâu, không kì kèo "ít đi" nữa, thay vào đó tập trung ghi nhớ.

Tịch Triệu mặc kệ hắn dùng cách gì, tự làm việc của mình, như không nghe tiếng đọc từ vựng gấp gáp cất lên trong phòng.

Nửa tiếng sau, Tịch Triệu báo từ cuối: "Động từ danh từ, ra lệnh."

"Command."

Thốt ra chữ "d" cuối cùng, đến khi Tịch Triệu đặt tablet xuống nói "Xong rồi", dây thần kinh Lộ Kiêu mới thả lỏng.

Từ lúc nghe "nửa tiếng", hắn chẳng còn tâm trí nghĩ gì khác, đầu óc chỉ có một ý niệm "phải hoàn thành". Giờ thoát ra, đầu óc trống rỗng, lo âu khi chờ ngoài ký túc xá cũng tan biến.

Cảm giác này thật kỳ lạ, hắn không cần nghĩ nhiều, chỉ chú ý giọng Tịch Triệu.

Giọng điềm tĩnh, mơ hồ, mang chút lười biếng thiếu niên, thuộc về Tịch Triệu.

Command, ra lệnh.

Lộ Kiêu lặng lẽ lặp lại từ cuối cùng trong lòng.

"Bảy mươi lăm từ, sai năm."

Công bố kết quả, Tịch Triệu không nói ngay, đôi mắt đen lặng lẽ nhìn thiếu niên cố tỏ ra trấn tĩnh, lướt qua ngón tay khẽ xoa mép quần, ánh mắt thoáng ý cười.

Nhưng với Lộ Kiêu, đôi mắt đen ấy vẫn nghiêm khắc.

Tịch Triệu chẳng biết từ lúc nào đã đeo lại kính gọng đen không độ. Kiểu dáng chẳng mới mẻ, thậm chí hơi quê mùa, nhưng khi kết hợp với khí chất của anh, lại toát lên sự sắc lạnh khiến người ta giật mình.  

Bình thường anh ít biểu cảm, nhưng khí thế giờ đây càng áp bức. Lộ Kiêu nhanh chóng tự hiểu ý nghĩa của sự im lặng này—

Không phải có thể làm được sao?

Bảy mươi lăm từ, khó hơn tối hôm qua. Dù sai năm từ, nhưng chứng minh đó không phải là việc bất khả thi.

Hai má lại nóng lên, Lộ Kiêu nhận ra mình đúng như lời nhận xét – "Dù sao cũng không phải là lần đầu cậu mất mặt trước tôi".

"... Phạt đứng phải không?" Hắn lí nhí, cúi đầu, chỉ lộ vòng tóc xoăn, đầu ngón chân vô thức cọ khe gạch, "Năm phút hay năm mươi phút..."

Tịch Triệu nhướn mày: "Giờ phục rồi?"

"Từ khóa" được kích hoạt, Lộ thiếu gia lập tức ngẩng đầu, cứng miệng: "Phạt đứng thôi mà, có khó gì đâu!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...