🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 4: Hài kịch nhân gian

Ra khỏi ký túc xá cách ly alpha đã là ba ngày sau. Lúc rời đi, người quản lý đưa anh một vòng tay cao su làm kỷ niệm, trên đó khắc "Đừng tùy tiện thả tin tức tố với bạn học", ông còn bảo đến lúc tốt nghiệp gom đủ mười cái vòng này có thể đổi "quà lưu niệm". Dù ký túc xá cách ly Lịch Tư Khắc Lâm môi trường rất tốt, nhưng Tịch Triệu không mặn mà "vinh dự" này lắm.

Trước khi chia tay, người quản lý còn tặng thêm nụ cười thâm sâu "chúng ta sẽ còn gặp lại", như thể đã nhìn thấu mọi sự đời.

...

Mang theo những thông tin đã sắp xếp trong đầu, Tịch Triệu bước trở lại thế giới ồn ào. Anh đã chấp nhận sự thật mình xuyên không vào trong sách. Đã đến rồi thì biết sao, đành phải sống tiếp thôi. Biết đâu một ngày nào đó đang đi đường thì lại có thể xuyên trở về.

Chỉ là... khi nhớ lại bản luận văn cả vạn chữ đã viết đến phần cảm ơn trong máy tính, Tịch Triệu vẫn có xúc động muốn nhảy lầu từ ban công...

Công sức thế là đổ sông đổ biển.

Bầu không khí còn vương chút tử khí khi anh trở lại lớp học đúng giờ tan học. Qua ô cửa kính lớn, những đóa hoa rực rỡ nở bừng sắc màu tuổi trẻ. Ánh nắng lấp lánh như rải vàng trên từng ô cửa, mỗi ô là một kiểu vui vẻ riêng biệt.

Cho đến khi Tịch Triệu bước qua ngưỡng cửa.

Thường thì trong những tình huống thế này, tiếng trò chuyện rôm rả sẽ đột ngột im bặt. Nếu có đứa nghịch ngợm nào đó, chắc chắn sẽ làm mặt quỷ rồi thét lên: "Im lặng vì vừa có thứ bẩn thỉu bước vào đấy!"

Dù không đến mức im lặng hoàn toàn, nhưng tiếng cười rõ ràng đã nhỏ đi đáng kể. Thằng con trai đang múa máy quay cuồng ở hàng trước bỗng tiu nghỉu, từ dáng vẻ người vượn lập tức tiến hóa trở lại thành người. Mấy cô nàng đang tụm lại bàn phim truyền hình vội rụt cổ, xích lại gần nhau hơn. 

Cuộc trò chuyện vẫn tiếp diễn, chỉ là có những ánh mắt tò mò cứ len lén xuyên qua kẽ hở câu chuyện, dõi theo bóng dáng thiếu niên như bị mây đen vây phủ kia.

Đó là sự hiếu kỳ và dò xét của đám đông đối với kẻ khác loài - không hẳn là ác ý, nhưng khi tụ lại thì vô tình thành lệnh phong tỏa.

Băng qua "lằn ranh ánh mắt", Tịch Triệu nghĩ: Ồ, "mình" cũng nổi tiếng phết, các bạn học chu đáo "cách ly", vừa hay tặng "mình" một môi trường nghỉ dưỡng yên tĩnh.

Chỗ ngồi cuối lớp của anh sau ba ngày vắng mặt đã biến thành bãi rác mini. Mấy đứa ngồi gần vội lao tới thu dọn đồ đạc của mình.

"Xin lỗi xin lỗi, tui dọn ngay đây..."

"Hahaha, ngại quá, chỉ mượn để tạm thôi..."

Cẩn thận từng li từng tí, như thể Tịch Triệu sắp nhấc ghế đập vỡ đầu bọn chúng tới nơi.

Tịch Triệu chẳng nói gì, mặc kệ bọn họ diễn màn "vượt chiến trường". Vừa ngồi xuống, một nữ sinh beta mang vẻ lo lắng đã xuất hiện trước mặt. Mắt anh lướt qua bảng tên "Lớp G - Trì Nam Tuyết" trên ngực áo, nghĩ một lúc mới nhớ ra đây là lớp trưởng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...