Chương 27: Thánh quang rực rỡ
Gập sổ ghi chép môn Lịch sử, Tịch Triệu ngẩng đầu, lần thứ ba nhìn bạn beta nam cố ý đi ngang qua.
"Có việc?"
Giọng không chút ấm áp, như ngọc vớt từ hồ băng.
Beta nuốt xuống cái cảm giác tê da đầu, lúc cười trông còn khó coi hơn khóc: "Tịch, Tịch Triệu, hỏi cậu một câu được không?" Rồi đưa bài tập ra.
Cậu ta tên "Hầu Tử Hào", nhưng vì họ nghe giống Tề Thiên Đại Thánh, bạn bè bỏ luôn chữ cuối, gọi cậu ta là "Khỉ".
Liếc câu hỏi khoanh đỏ, khóe mắt Tịch Triệu thấy nhiều học sinh lén nhìn mình, thò đầu ngó nghiêng, như cá trong ao chờ mồi "tám chuyện".
Tịch Triệu chẳng cần nghĩ sâu, cũng hiểu tâm lý đám trẻ này.
Gã bệnh thần kinh tính tình u ám bỗng lột xác thành học thần, ai ngờ nổi việc kịch tính thế lại xảy ra quanh mình. Tò mò có, nghi ngờ có, nhưng ngày thường chẳng thân thiết gì, đương nhiên không tiện xông lên hỏi "Ê khứa, mày thật sự đứng thứ mười toàn trường à".
Tất nhiên, không phải ai xông tới hỏi, Tịch Triệu cũng rảnh bịa chuyện "Long Vương bứt phá từ nghịch cảnh" để trêu.
—Và cũng không phải ai cũng hớn hở tin ngay.
---
Như thường lệ, anh toát ra khí lạnh, âm u ngồi đó, xua tan mọi thứ. Mấy tiết học trôi qua, chẳng ai dám bén mảng đến làm phiền. Giáo viên vào lớp, thấy góc ngồi u ám đằng kia thì cũng lặng lẽ bỏ ý định khen hay gọi tên.
Nhưng tò mò hại chết mèo, học sinh lớp G gãi đầu gãi tai, cuối cùng vỗ đùi, chọn người gan dạ nhất đi hỏi Tịch Triệu. Một là để quan sát, hai là để kiểm tra thực lực "tân học thần" này.
Khỉ hào hứng nhận nhiệm vụ, nhưng đứng trước Tịch Triệu mới hiểu áp lực khi anh im lặng.
Trong tự nhiên, động vật đối mặt thú mạnh hơn sẽ cảm thấy sự nguy hiểm, rồi bỏ chạy. Gen người có lẽ còn sót lại chút bản năng này, nên khi gặp đàn anh hay người lớn, đám học sinh nhỏ tuổi thường hay rụt rè.
Rõ ràng cùng tuổi, Khỉ lại thấy căng thẳng như khi nhỏ bị bố mẹ dẫn gặp người lớn. Im lặng một lúc, mắt cậu lạc đi, ngay khi định bỏ cuộc thì thiếu niên tóc đen nhận lấy quyển tập, nhìn lướt qua bài.
Vẽ xong hai đường phụ, Tịch Triệu trả lại tập: "Thêm hai đường này là giải được."
Đến khi bị bạn vây quanh, nhóc Khỉ vẫn ngơ ngác.
"Sao sao? Cậu ấy nói gì?"
"Trời, lúc cậu ấy ngẩng đầu tui suýt ngừng thở luôn má, cứ như xem phim kinh dị."
"Khỉ nói gì đi, cậu ấy bảo đừng làm phiền hay gì?"
Nhìn đám cá háu ăn, Khỉ hít sâu, mở tập: "Cậu ấy dạy tui cách giải."
Cả đám: Hơ—
"Còn tự tay vẽ đường phụ."
Cả đám: Hô!
Cả bọn tính thử, thấy đúng, càng sốc!
Nghĩ lại lúc thiếu niên tóc đen cúi đầu vẽ, khí thế dịu đi, không hề có chút khó chịu hay muốn đánh, Khỉ gãi đầu: "Cảm giác cậu ấy không ăn thịt người... còn, còn dễ nói chuyện nữa? Nói chung giao tiếp bình thường thì được."
Bình luận