Chương 2: Xuyên sách thần tốc
Vận may đen như đáy nồi.
Tịch Triệu kéo vạt áo đồng phục, che kín vết máu trên cổ đã khô, anh vừa đi về phía phòng y tế, vừa sắp xếp mớ ký ức mới ùa vào đầu.
Sắp xếp mãi, cuối cùng vẫn chỉ gói gọn trong sáu chữ to đùng—
Vận may đen như đáy nồi.
...
Nhận ra mùi trong kho dụng cụ ảnh hưởng kinh khủng đến thần trí mình, Tịch Triệu cũng không ở lâu, đập người xong là chuồn ngay, trước khi đi còn gỡ bỏ sợi dây nhảy cho tên thiếu niên đang nằm bẹp dí không nhúc nhích nổi trên đệm kia.
Loạng choạng ra đến cầu thang, Tịch Triệu nhìn vào gương soi toàn thân, thu vào mắt thằng nhóc mười sáu bảy tuổi mặc đồng phục, cảm giác chóng mặt trong đầu càng nặng nề hơn.
Thằng nhóc trong gương dáng người thon dài, rõ ràng là giá treo đồ chuẩn chỉnh, vậy mà bị bộ đồng phục nhàu nhĩ biến thành kiểu trai u uất tối tăm. Tóc mái dài lếch thếch che kín mắt, mặt mũi héo úa nhìn chẳng có chút sức sống nào.
Tịch Triệu đưa tay vuốt mái tóc dày như rèm cửa kia, thằng nhóc trong gương cũng làm y hệt, lộ ra một khuôn mặt anh quen thuộc đến mức không thể quen hơn.
Đây hình như là... mình...?
Haha, hóa ra đúng là mình thật.
Bạn học Tịch Triệu, người lớn lên luôn dẫn đầu xu hướng thời trang, học ngành Y cũng luôn giữ gìn hình tượng ăn mặc, giờ chỉ biết câm nín.
Rồi một đống ký ức lạ hoắc ùa vào đầu, đợi tiếp nhận xong, tâm trạng anh càng rối như tơ vò.
Thôi thì giới thiệu sơ lược vậy.
Tịch Triệu, hai mươi mốt tuổi, sinh viên xuất sắc lớp thiếu niên đại học G, sắp bước vào hành trình nghiên cứu sinh khoa Y đại học G, là thiên tài trong mắt đàn anh đàn chị, là đứa con cưng mà thầy hướng dẫn luôn khoe khoang với đối thủ truyền kiếp, vậy mà đúng lúc Tịch Triệu đang tuổi trẻ tài cao, đáng lẽ tận hưởng cuộc đời xán lạn, thì lại đu theo trend mà xuyên sách.
Nhìn lại sự nghiệp phát triển vĩ đại của thể loại "xuyên sách" trong văn học mạng, đủ loại chiêu trò đã bị các cây bút gạo cội khai phá hết cỡ, phổ biến nhất là đang cứu người cứu mèo gì đó thì bị xe tông, hoặc thức khuya đột tử bị hệ thống túm gáy bắt làm kí chủ, mô típ cổ điển hơn nữa thì có bồn tắm, bồn cầu, thậm chí cống ngầm trước nhà bị trộm nắp.
Thế giới khác bây giờ muốn kéo người qua có vẻ dễ như ăn kẹo, cái gì cũng thành cổng xuyên việt cả.
Tịch Triệu thì hiệu quả hơn, anh chỉ cần bước ra đường thôi, đi bộ một lát là có thể xuyên luôn.
Ngẫm lại cũng hơi buồn cười.
Nhưng nghĩ đến nhân vật anh xuyên vào là loại gì, bạn học Tịch cười không nổi nữa.
Đây là một cuốn ABO đam mỹ drama máu chó tên 'Phần Tâm Truy Ái', alpha công chính bá đạo cuồng ngạo, thời học sinh gặp omega thụ chính lạnh lùng bướng bỉnh, lúc đầu khinh thường thụ, dần dà bị sự kiên cường kiểu bạch liên hoa của cậu ta cuốn hút, rồi vì lí do kinh điển "không hiểu yêu là gì" mà vị alpha bá đạo ấy cứ sỉ nhục thụ đủ kiểu, rồi nào là cường thủ hào đoạt, hợp đồng thế thân. Mãi đến sau này gã ta mới tỉnh ngộ, mở màn cho con đường truy thê dài đằng đẵng.
Bình luận