🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 18: Đón tội

Một trong những chân lý thế gian: bạn chẳng thể nói lý lẽ với một alpha trong kỳ mẫn cảm, bởi lẽ khi phát điên, họ cắn cả chính mình.

Lộ Kiêu dồn hết lý trí để lao ra khỏi phòng chiếu, nên giờ đã hoàn toàn kiệt sức. Tịch Triệu kéo hắn vào kho tạp vật, lại chế trụ cằm hắn, không cho hắn lao lên cắn người. Trong ánh mắt đối diện, đôi ngươi hổ phách đỏ au càng thêm phần hung tợn.

Alpha giãy giụa vô ích, chỉ có thể nghiến răng ken két, cổ họng gầm gừ như dã thú sắp sửa tấn công.

Thu lại tin tức tố để tránh đụng độ với hương tequila, Tịch Triệu "chậc" một tiếng, mắt đen lóe lên tia khó hiểu: "Tôi khi nãy lẽ ra nên mua cho cậu cái rọ mõm."

Mà phải là loại chuyên trị chó điên cỡ lớn.

Nói rồi "cạch" một tiếng, anh tháo khớp hàm Lộ Kiêu.

Ngón tay thon dài rút miếng gạc sạch, lau qua răng nanh. Trong kỳ mẫn cảm, chỗ này nhạy cảm cực độ. Lộ Kiêu run bắn, rên ư ử, không khép được miệng. Nước mắt sinh lý trào ra, ánh mắt lộ vẻ cầu xin, động tác giãy giụa cũng yếu đi.

Nhưng Tịch Triệu biết, đây chỉ là giả vờ, là mưu mánh của dã thú trước nguy hiểm. Hễ anh buông tay ra, tên này sẽ lại lao lên cắn, "thù mới hận cũ" tính sổ cùng lúc luôn.

Lạnh lùng bỏ qua giọt nước mắt của đối phương, anh nhét gạc sâu vào miệng hắn, làm hai má alpha phồng lên, muốn khóc cũng không được.

Thoát khớp là trật khớp xương, để lâu sẽ gây hại cơ thể. Xác nhận Lộ Kiêu không điên đến mức "cắn lưỡi tự vẫn", Tịch Triệu thuần thục nối lại hàm, rồi dùng khăn trói ngược tay hắn ra sau.

Không phải không thể đánh ngất, chỉ là kẻ bị anh đánh ngất thường chẳng có kết cục đẹp.

Như Tần Văn Châu, bị một chai nước khoáng dội tỉnh, mở mắt đã ôm cổ nôn khan, mặt kinh hoàng như vừa chết đi sống lại.

"Tần Văn Châu, lúc mày lừa tao làm mấy chuyện đó, có nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?"

Tần Văn Châu mặt trắng bệch, run rẩy nhìn qua. Nhưng không hổ danh con nhà chính trị, biểu cảm thay đổi nhanh chóng, còn cố níu giữ chút thể diện cho mình: "Tịch, Tịch Triệu, giữa chúng ta chắc chắn có hiểu lầm. Có phải Lộ Kiêu nói gì kỳ lạ với cậu không? Chỉ cần hỏi quanh là biết hắn chẳng phải người tốt lành. Cậu quên rồi à, chính tôi chủ động hỏi cậu có muốn—"

"Tao nhớ hết," khóe môi cong nhẹ, như đã xem đủ trò cười, Tịch Triệu nhàn nhạt cắt lời gã, "Từ ngày đầu mày tiếp cận tao, cho đến từng đồng tao giúp mày trả. À, cả mấy câu mày nói với người khác, 'thằng ngu lớp G', 'thằng họ Tịch chỉ là đồ đần', tao cũng nhớ rõ. Trước đây mày hỏi, tao bảo tao không nghe thấy—"

Tịch Triệu nụ cười không đổi: "Đều là lừa mày cả đấy."

Mặt Tần Văn Châu hoàn toàn tái nhợt.

"Trước đây đầu óc tao không tỉnh táo, không nghĩ ngợi được nhiều nên cứ để mày lừa. Nhưng cũng nhờ mày lợi dụng tao bỏ thuốc, bị thuốc đó kích thích, tao mới thật sự tỉnh lại. Nên tính ra, tao vẫn còn phải nợ mày một lời cảm ơn," từng chữ chậm rãi, Tịch Triệu thốt ra cái danh xưng mỉa mai, "hỡi bạn của tao."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...