Chương 146: Kết cục (Phần một)
"Đồ Tể chết rồi, tên nhóc họ Tề tạm thời chưa tỉnh. Chúng ta làm rất cẩn thận, bọn cớm Cục Kiểm tra không nghi ngờ gì."
"Lệnh truy nã thì sao?"
"Quân khu lại nâng cấp truy nã, nghe nói còn phái đội đặc nhiệm đến thành phố Phong hỗ trợ..."
Báo cáo xong, người ẩn trong bóng tối vẫy tay, thuộc hạ gật đầu rút lui.
Trên bàn là những bức ảnh: làm việc, học hành, đi đường... Góc chụp đều quái dị, như chỉ cần tiến gần thêm chút, thiếu niên tóc đen trong ảnh sẽ nhận ra điều bất thường.
Ánh đèn trắng lướt qua, chiếu sáng bàn cờ vua dở dang. Một bàn tay từ bóng tối thò ra, cân nhắc rồi nhấc quân hậu trắng mạnh nhất, tiến quân, ăn gọn hiệp sĩ đen phía trước.
Người đó nở cười khó thấu.
"Ván cờ này, ai sẽ là kẻ chiến thắng cuối cùng?"
Thể thí nghiệm hoàn hảo nhất của ta, kiệt tác thiên tài vô song, thân yêu của ta...
Bạn học Tịch Triệu.
---
Tịch Triệu đang kiểm tra tình hình học tập của Lộ Kiêu.
Đúng vậy, học tập.
Nửa tháng chỉ gặp một lần, mọi chuyện tạm ổn, chú sói con hận không thể hóa thành món trang sức bám dính vào người anh. Giữa những nụ hôn, hắn lẩm bẩm kể về nửa tháng qua, như muốn chia sẻ từng chi tiết với Tịch Triệu, đặc biệt nhấn mạnh mình học rất nghiêm túc, từ ghi chép đến bài tập, mặt viết rõ "khen em đi".
Thầy Tịch rất hài lòng, nói: "Vậy để tôi kiểm tra chút."
Hử... Hử??
Lộ Kiêu ngớ người. Không đúng, hắn kể để thả thính mà! Hôn nhau nồng nhiệt thế này, không phải nên thuận nước đẩy thuyền, tiến tới màn thân mật hơn sao? "Kiểm tra bài" là cái phát triển gì khiến người ta xẹp lép vậy?!
Nhưng Tịch Triệu nói kiểm tra là kiểm tra thật.
Với chuyện "học hành", bạn học Tịch luôn nghiêm túc đến chết. Ở phòng giám sát Cục Kiểm tra, anh còn nhờ Tịch Cảnh Thần mang vài bộ đề để luyện tay—vì anh vẫn phải tốt nghiệp Lịch Tư Khắc Lâm như bình thường.
#Đời người hiếm có mấy lần đấu, không đấu bây giờ thì khi nào?#
Vỗ đầu chú chó, Tịch Triệu lấy vài cuốn sách quý từ giá. Lộ Kiêu môi còn sưng, định vùng vẫy, nhưng câu hỏi vang lên, hắn lập tức phản xạ có điều kiện, tuôn ra kiến thức trọng điểm các môn...
Phản xạ đáng rơi lệ.
---
Hỏi qua vài điểm chính, thấy Lộ Kiêu trả bài tốt, Tịch Triệu nắm được tiến độ học. Đối diện ánh mắt hổ phách đầy oán niệm, anh mỉm cười:
"Thôi được, đổi cách kiểm tra."
Anh gập sách, gõ nhẹ lên gối.
"Qua đây nằm."
Giọng nghiêm khắc.
Cảm giác tê dại như điện chạy dọc sống lưng, Lộ Kiêu co ngón tay, vành tai đỏ rực, lí nhí nhìn anh, vai cứng lại, ngoan ngoãn nằm đúng vị trí. Nệm mềm, không có điểm tựa tốt, hắn hơi cong gối.
Bình luận