🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 142: Tìm kiếm manh mối

Xuyên vào quyển tiểu thuyết máu chó, phá án dẹp tan tin đồn, điều tra thí nghiệm phi pháp, tham gia ván bài bạc triệu, và giờ là "đời sống nhà giam đầy trí tuệ"... Tịch Triệu nghĩ, với thân phận học sinh cấp ba mười tám tuổi, trải nghiệm này có phần hơi bị "đa dạng" và "phong phú" quá mức rồi.

Chẳng đáng sợ như lời đồn ngoài kia, phòng giam của Cục Kiểm tra bố trí khá tử tế, nhìn có phần tương tự khu cách ly ở trường, chắc cùng một công ty nội thất nhận thầu. Tịch Triệu ở hơn tuần nay vẫn thấy ổn: hỏi cung, ăn uống, tập thể dục, nghỉ ngơi, lúc rảnh còn được vào thư viện đọc tiểu thuyết hoặc nghịch điện thoại không kết nối mạng.

—So với cảnh cả đội luật sư hạng nhất của Tịch-Hạ ngày ngày đấu võ mồm với công tố viên Cục Kiểm tra, anh thật sự nhàn nhã đến tợn.

Khi con rắn tham ăn nuốt quả cuối cùng, thân dài quá cỡ chiếm kín màn hình rồi tự đâm vào đuôi mình, tiếng nổ "game over" vang lên làm tay anh tê rần.

【The snake ate its own tail】

Rắn tự cắn đuôi.

Rời mắt khỏi dòng chữ tiếng Anh, đôi mắt đen nhìn ra cửa sổ phòng giam. Nửa phút sau, tiếng bước chân đưa cơm vang lên ngoài cửa.

Là "nghi phạm trọng điểm", mọi hành động của Tịch Triệu đều bị theo dõi, kể cả việc ăn uống.

"Hôm nay không phải cảnh sát Ngô à?"

Nghe hỏi, viên cảnh sát beta lạ mặt cười hiền từ: "Tiểu Ngô được điều đi làm nhiệm vụ, tôi thay cô ấy trực ở đây một thời gian. Bạn học Tịch cần gì cứ nói với tôi nhé."

"Vâng," Tịch Triệu liếc bảng tên trên đồng phục, "Làm phiền cảnh sát Lưu rồi."

"Không phiền, không phiền, là nghĩa vụ của tôi mà." Cảnh sát Lưu đặt khay cơm xuống, ghé sát, hạ giọng, "Hơn nữa, Hạ tổng cũng rất quan tâm cậu."

Tịch Triệu nhận ra bữa trưa hôm nay ngon hơn hẳn suất ăn bình thường của Cục Kiểm tra.

Để lại ánh mắt "hiểu ý", cảnh sát Lưu đóng cửa phòng giam.

Bụi lơ lửng, căn phòng trở lại yên tĩnh.

Nắng trưa ấm áp, một chú chim lông nâu chẳng rõ loài đậu trên bậu cửa sổ, vừa chải lông bằng mỏ vừa tò mò ngó thiếu niên tóc đen được ánh vàng bao quanh.

Thiếu niên không ăn ngay, mà gác một chân, tựa lưng vào mép giường. Chốc lát, anh cầm quả táo trong khay, xoay chơi trong tay. Cổ tay khẽ động, quả táo đỏ vẽ đường cong trên không rồi rơi gọn về lòng bàn tay, đầu ngón tay như nhuộm một lớp son hồng nhạt.

Lông mi dài tạo bóng, nốt chu sa ở đuôi mắt lóe lên, Tịch Triệu cười đầy ẩn ý.

Chừng hai mươi phút sau, anh bấm chuông báo ăn xong và muốn đến thư viện đọc sách. Cảnh sát Lưu đồng ý.

Khu hậu cần phân công khác nhau, cảnh sát Lưu gọi đồng nghiệp dẫn Tịch Triệu đi thư viện, còn mình vào phòng giam thu khay cơm. Cửa vừa đóng, nụ cười trên mặt beta biến mất.

Đối phương kiểm tra thức ăn thừa, xác nhận đúng khẩu phần của một thiếu niên mười tám tuổi. Rồi xem bồn rửa trong nhà vệ sinh, thấy vết nước mờ nhưng không có dấu đổ đồ ăn hay mùi nôn. Beta thở phào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...