Chương 134: Sinh nhật vui vẻ
"Surprise!"
Vừa mở cửa, những dải lụa màu sắc và kim tuyến rơi xuống như mưa. Tịch Triệu bình tĩnh nhắm mắt, mở ra, quả nhiên đối diện ba khuôn mặt đầy chờ mong.
Bị ánh mắt sáng rực vây quanh, anh đứng im một lúc:
"Hay là các người diễn lại lần nữa, để tôi giả vờ bị dọa?"
Ba người "thất vọng" cụp vai.
Sở Nguyệt nhướn mày với hai alpha: "Thấy chưa, đã nói rồi mà, chiêu này với Tiểu Triệu chắc chắn không tác dụng."
"Kế hoạch cần cải tiến, thôi lần sau cố lên." Tịch Duệ giơ tay nhận thua, còn làm mặt "khóc lóc" hài hước, "Con giỏi thế này, làm mấy người lớn tụi chú thất bại quá."
Tiếng cười lại tràn ngập biệt thự.
Tịch Triệu vừa thay giày vừa quan sát căn nhà. Anh chỉ ra ngoài một buổi sáng, biệt thự đã "lột xác" rực rỡ: dải lụa treo đầy trần, hoa tươi và thú nhồi bông khắp nơi, nổi bật nhất là quả bóng bay đặt giữa phòng khách, in dòng chữ lớn "Chúc Tiểu Triệu sinh nhật 18 vui vẻ".
"Những thứ này em lén thổi sẵn, anh chắc chắn không phát hiện đâu!" Lộ Kiêu hớn hở chạy tới gỡ kim tuyến trên người Tịch Triệu, giọng điệu đầy tự hào.
Sao mà không phát hiện được? Con cún "lá gan to bằng trời" này mấy buổi tối nay không quấn lấy anh, Tịch Triệu nhìn là đoán được ngay hắn đang chuẩn bị gì đó.
Gỡ một dải kim tuyến vàng trên vai nhét vào cổ áo sau của ai đó, gây ra một trận gào thét và tiếng "Tịch Triệu!" đầy tức tối.
Tịch Triệu xoa rối mái tóc nâu rõ ràng được chải chuốt cẩn thận, mắt đen cười nhạt:
"Ừ, bạn học Lộ giấu giỏi thật."
Khí thế hung hăng lập tức tắt ngóm, bạn học Lộ cúi đầu để người ta vuốt, tiếp tục gỡ kim tuyến.
Giận? Hử? Sao phải giận? Bị bạn trai trêu tí thì sao, mình chiều bạn trai có gì sai?!
Cảm giác có bạn trai là ma vương các người khum hiểu đâu~
Con cún mê muội khó khăn tìm lại chút tỉnh táo, chớp mắt, im lặng hỏi Tịch Triệu nói chuyện với hai ông bố không đáng tin kia thế nào.
Tịch Triệu gật đầu, ra hiệu không cần lo.
Anh hiểu ý Tịch Cảnh Thần và Hạ Dật Thanh. Dù là bố mẹ ruột, trong ngày sinh nhật 18 quan trọng, họ chỉ chiếm một buổi sáng để nói rõ thân phận, để lại nhiều thời gian hơn cho Tịch Duệ và Sở Nguyệt – những người đã chăm sóc Tịch Triệu lâu hơn.
Nhờ Tịch Cảnh Thần giới thiệu, Tịch Triệu mới biết bố mẹ nuôi sau khi tốt nghiệp đã gia nhập đội ngũ bác sĩ không biên giới. Trong một lần hỗ trợ quốc gia chiến loạn, Sở Nguyệt trúng đạn vì cứu một đứa trẻ, nếu không nhờ Tịch Cảnh Thần bất chấp đạn pháo đưa bà ra, bà đã mất mạng.
Trải nghiệm này khiến ba người kết thành bạn thân. Tịch Cảnh Thần rất tin nhân phẩm của họ, nên khi cứu Tịch Triệu từ phòng thí nghiệm, lập tức nghĩ đến nhờ Tịch Duệ và Sở Nguyệt làm bố mẹ trên danh nghĩa. Hắn không giấu hai người về nguy cơ mà thân phận Tịch Triệu có thể mang lại, nhưng hai người họ không hề chùn bước.
Bình luận