Chương 129: Đối diện
Nhà Helisherland ở thành phố Phong tất nhiên cũng có trang viên riêng. Tịch Cảnh Thần nhanh chóng sắp xếp mọi thứ, chiếc xe lao vút đi với tốc độ tối đa, cảnh vật hai bên đường lướt qua như gió. Trên ghế sau, thiếu niên tóc đen vẫn cau mày, chưa từng thả lỏng.
Cuộc gọi là từ Hạ Tử Tranh, giọng gấp gáp báo rằng chú hai mình đã cứu Lộ Kiêu đang mất kiểm soát trong kỳ mẫn cảm. Thông tin này quá nặng, ngay cả Tịch Triệu cũng phải mất vài giây để tiêu hóa.
Xe tiến vào khuôn viên nhà họ Hạ, quản gia đã được dặn trước lập tức ra đón. Cửa xe mở, Tịch Triệu bước ra vài bước mới nhận ra Tịch Cảnh Thần cũng đi theo.
Tịch Cảnh Thần, đã ngụy trang trở lại, nở nụ cười nhợt nhạt, trở về hình ảnh "chú Trương" yếu ớt: "Tôi cũng lo cho tiểu Lộ, biết đâu giúp được gì."
Tịch Triệu không hỏi thêm, theo quản gia dẫn đường, lòng đầy tâm sự nên chẳng để ý ánh mắt phức tạp thoáng qua khi Tịch Cảnh Thần nhìn về phía biệt thự nhà họ Hạ.
"Tịch Triệu."
Đại thiếu gia họ Hạ về nhà bớt kiêu ngạo hơn ở trường, cặp kính ngầu lòi đã tháo, mấy câu thoại tổng tài biến mất, trong mắt còn vương chút lo lắng.
Tịch Triệu gật đầu chào, ánh mắt rơi trên người alpha tóc dài từng gặp vài lần.
"Ngài Hạ."
Người đứng đầu nhà Helisherland khẽ siết tay, ánh mắt nhìn Tịch Triệu mang theo sự trân trọng khó hiểu. Nhưng y nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, dẫn cả nhóm về phía phòng cách ly.
"Theo tôi."
Theo lời Hạ Dật Thanh, hôm nay y ra ngoài có việc, tình cờ thấy trợ lý Lương lo lắng bên đường. Hỏi ra mới biết Lộ Kiêu kỳ mẫn cảm bùng nổ, để tránh làm hại người khác, hắn đã một mình chạy vào khu rừng ven quốc lộ.
Beta không ngửi được tin tức tố của alpha, gọi cấp cứu sợ không kịp. Hạ Dật Thanh đích thân xuống xe tìm người, nhờ khả năng áp chế của alpha trưởng thành với kẻ chưa thành niên, cuối cùng đưa được thiếu niên tóc nâu thần trí hỗn loạn ra an toàn.
"Lên xe, tôi đã tiêm cho cậu ta một mũi ức chế, nhưng hiệu quả không tốt. Lẽ ra tôi nên liên lạc với chú Lộ và dì Lâm," Hạ Dật Thanh ngừng một chút, mở cửa phòng cách ly, "nhưng lúc tỉnh lúc mê, cậu ta cứ gọi tên cậu, nên tôi bảo Tử Tranh liên lạc với cậu."
Những gia đình có điều kiện đều xây phòng cách ly trong nhà, phòng của nhà họ Hạ lại thuộc hàng đỉnh cao. Ánh sáng trắng rực rỡ ngập không gian, qua bức tường kính dày, chỉ thấy một bóng người gầy gò co ro trong góc. Phòng không cách âm, tiếng ho kịch liệt và nôn khan đau đớn đập vào tai, như tiếng gào của thú non hấp hối.
Ngón tay Tịch Triệu nhói đau, anh bất giác bước tới, chạm vào kính lạnh mới giật mình nhận ra đầu óc vừa trống rỗng.
Hít sâu, lấy lại bình tĩnh, anh nhắm mắt:
"Cho tôi vào."
"Không được!"
Hạ Dật Thanh và Tịch Cảnh Thần đồng thanh ngăn cản.
Không che giấu vẻ bất thường, Hạ Dật Thanh chỉ vào dữ liệu trên máy đo: "Nồng độ tin tức tố trong phòng đã vượt ngưỡng cảnh báo. Trong trạng thái này, cậu ta sẽ tấn công bất cứ thứ gì đe dọa mình, huống chi cậu cũng là alpha. Cậu Tịch, tôi biết cậu lo cho Lộ Kiêu, nhưng không nên mạo hiểm an toàn của mình. Tôi đã liên lạc đội y tế nhà họ Hạ, mọi thứ sẽ được chuẩn bị chu đáo."
Bình luận