Chương 127: Sự thật thế giới
Tịch Cảnh Thần, sĩ quan cấp cao trẻ nhất khu quân sự phía Nam, từng bị lính đánh thuê quốc tế bắt cóc khi còn nhỏ. Mười hai tuổi, hắn phối hợp trong ngoài, san bằng hang ổ tội phạm. Mười bốn tuổi, gia nhập đội "Lưỡi Dao". Mười sáu tuổi, đơn độc thực thi nhiệm vụ. Mười tám tuổi, như sấm sét phá tan bóng tối...
Trước khi bị gán cái mác "anh hùng quá cố" với ảnh trắng đen và vòng hoa tang lễ, quân khu thường lôi hắn ra làm gương để "dạy dỗ" lính mới.
Tịch Cảnh Thần miệng thì khiêm tốn "quá khen, quá khen", "không phải đâu, không phải đâu", nhưng trong lòng lại nghĩ: Cái này nhằm nhò gì? Bố đây chính là hiện thân của sự ngầu lòi, trùm cuối max level vào acc clone đi hành boss như nấu gà, chỉ cần một phút có thể khiến cả đám tân binh ngáo ngơ này thành bã luôn!
"Ba năm lại ba năm," Tịch Cảnh Thần giả bộ lau nước mắt không tồn tại nơi khóe mắt, "không giấu gì cậu, kiếp trước bố cậu suýt nữa từ cảnh sát chìm leo lên làm trùm xã hội đen luôn đấy!"
Thế nên, lật đổ một băng lính đánh thuê thì nhằm nhò gì, đúng không?
Tịch Triệu: ...
Cũng chẳng bất ngờ lắm. Chẳng phải chính anh cũng là ví dụ điển hình của một đại boss quay về làng tân thủ sao?
Theo lời Tịch Cảnh Thần, kiếp trước hắn là một đặc cảnh chống ma túy. Trong một lần làm nhiệm vụ chìm, vì chuyển giao chứng cứ quan trọng mà vô tình bại lộ thân phận cảnh sát.
"Tôi vốn đã chuẩn bị tâm lý sẵn rồi. Dù gì tôi cũng từ trại trẻ mồ côi đi lên, chẳng vướng bận ai, cuối cùng có thể chơi khăm đám khốn đó một vố, đời này cũng đáng sống rồi." Tịch Cảnh Thần cười khì.
Kết quả, một viên đạn xuyên qua giữa trán, hắn đã sẵn sàng xuống âm phủ đấu vài ván mạt chược với đồng nghiệp. Ai ngờ mắt nhắm mắt mở, ôi trời, biến thành một thằng nhóc gầy nhom, bị bắt đi làm lao động đen!
Chịu sao nổi? Với bao năm kinh nghiệm làm cảnh sát chìm, Tịch - Cựu Cảnh Sát - Cảnh Thần mang thêm vài phần tà khí.
Chẳng mấy chốc, hắn lăn lộn trong hang ổ lính đánh thuê như cá gặp nước, cuối cùng mỉm cười rạng rỡ, âm thầm liên lạc với chính nghĩa, giáng cho lũ kia một đòn chí mạng.
Anh đây tuy giờ nhìn hơi giống dân giang hồ bất lương, nhưng trái tim đỏ rực vẫn hát vang bài ca xã hội chủ nghĩa, chiến sĩ sắt thép chính gốc đây, oke?
Mấy năm qua, Tịch Cảnh Thần đã quen thuộc với thế giới ABO có sáu giới tính này, chỉ coi mình là một ca xuyên không bình thường. Công việc chính là huấn luyện binh lính, rảnh rỗi thì giả ngầu, trêu người cho vui. Cho đến khi quân khu cử hắn làm nội gián trong trung tâm nghiên cứu cốt lõi của tổ chức NewGift.
"Ngày đó, người mẹ xinh đẹp động lòng người của cậu đã đặt tên cho cậu," Tịch Cảnh Thần thở dài nhìn Tịch Triệu, "bố cậu mới ngộ ra ông trời đã ném mình vào cái thế giới quái quỷ này làm gì."
— "Ông chủ lớn à, nếu đứa bé này may mắn sống sót, cậu tính đặt tên là gì?"
— "... Triệu."
Bình luận