Chương 125: Bí mật năm xưa
"Cậu Tịch, mời đi theo tôi."
Người phục vụ nở nụ cười chuẩn mực, dẫn đường phía trước. Tịch Triệu lướt mắt quan sát xung quanh, lòng đã có phán đoán. Đây là một nhà hàng tư nhân mà "chú Trương" mời anh đến, phong cách cổ điển, mỗi bước đi như lạc vào một bức tranh, từ lối vào, từng góc nhỏ đều có đội ngũ an ninh tối tân canh gác chặt chẽ ở những vị trí dễ bị tấn công nhất. Đội ngũ phục vụ nghiêm chỉnh, mắt không liếc ngang, và dù là ngày đông lạnh giá, các món ăn trên tay họ vẫn được chế biến từ nguyên liệu tươi ngon nhất. Nhờ có Sở Nguyệt thích nấu ăn, chỉ vài bước chân, Tịch Triệu đã nhận ra không ít món đặc trưng của các bậc thầy ẩm thực ẩn dật quý hiếm cấp quốc gia.
Nói cách khác, người có thể dùng bữa ở đây mới thực sự là "quý nhân".
Đi thẳng vào phòng bao mang tên "Thiên" ở tận cùng bên trong, cửa vừa mở, Trương Cửu thiếu gia – không, phải nói là Tịch Cảnh Thần – đang mỉm cười vẫy tay với anh.
"Tiểu Triệu, ngồi đi đã."
Người phục vụ kéo ghế cho Tịch Triệu rồi lần lượt rời đi. Anh cũng chẳng khách sáo, đôi mắt đen lướt qua nụ cười đối diện, đi thẳng vào vấn đề: "Đây là diện mạo thật của ngài?"
Tịch Cảnh Thần vẫn mang dáng vẻ bệnh tật, khí huyết suy nhược của "chú Trương", nhưng giờ chẳng buồn che giấu. Khí thế tùy tiện mà áp bức của hắn rõ ràng không hề tương xứng với vẻ ngoài "ốm yếu" này.
"Cậu đúng là thẳng thắn thật."
Không chút do dự, Tịch Cảnh Thần bước đến bồn nước gần đó rửa mặt, dường như còn lột bỏ thứ gì đó. Rồi hắn tháo một vòng cổ "ức chế" vô hình khỏi cổ, tin tức tố của một alpha đỉnh cấp dần lan tỏa trong không khí. Tịch Triệu cuối cùng cũng thấy được diện mạo thật của đối phương.
Người đàn ông sở hữu một gương mặt phong lưu khó cưỡng, đường nét sắc sảo, đôi mày sâu thẳm, mắt phượng hẹp dài khẽ nheo, phối hợp với đôi môi cong tự nhiên, chỉ nhìn thùng rác cũng như thể đang nhìn người tình đầy thâm tình.
Hai alpha, một lớn một nhỏ, ngồi đối diện nhau, mỗi người một vẻ nổi bật. Nhìn kỹ, đường nét mày mắt lại có vài phần tương đồng khó tả. Nhưng khí chất Tịch Triệu quá lạnh lùng, như thể treo bảng "người lạ chớ gần", còn Tịch Cảnh Thần thì...
Lời của chủ tịch Minh Thành về "kẻ ông theo đuổi nhưng thất bại" bất chợt vang lên trong đầu Tịch Triệu. Anh thầm nghĩ, người này quả nhiên giống loại ra ngoài mua gói thuốc lá cũng có thể gặp ba người yêu cũ.
– Mà chắc chắn là kiểu chủ động "phũ" người ta.
Chưa biết mình đã bị gán mác "gã sở khanh" chỉ vì gương mặt, Tịch Cảnh Thần sờ cằm, nhìn bóng mình trong tách trà, lẩm bẩm: "Dùng mặt Trương Tiểu Cửu quen rồi, tháo ra đúng là không quen." Ngẩng đầu, hắn búng tay với Tịch Triệu: "Thế nào? Cha cậu trông thế này chắc không làm cậu mất mặt đâu nhỉ? Hồi trẻ, cha cậu cũng là đóa hoa xinh đẹp của quân đội đấy!"
Không đứng đắn, phong lưu, lắm lớp ngụy trang (thích lừa người)... Những mũi tên lần lượt cắm đầy vai Tịch Cảnh Thần, vậy mà hắn vẫn tự thấy mình tuyệt vời.
Bình luận