Chương 124: Lời hẹn năm mới
"Diêu Diêu, sẵn sàng chưa?"
Tiếng gọi vang lên bên tai, thiếu niên tóc nâu trong phòng thử đồ mới giật mình hoàn hồn, vẻ mặt thoáng chút cáu kỉnh.
Lâm Ngọc Ca mỉm cười hiểu ý, chọn một chiếc cà vạt từ bên cạnh, vòng ra sau Lộ Kiêu giúp hắn chỉnh lại lễ phục.
"Đã lớn thế này rồi, sao vẫn không biết tự thắt cà vạt? Chẳng lẽ sau này lúc nào cũng phải làm phiền–"
"Mẹ."
Lộ Kiêu bình tĩnh ngắt lời omega, không nói nhiều, nhưng thái độ đủ rõ ràng.
Kìm nén cơn nhói đau nơi đầu ngón tay, Lâm Ngọc Ca điềm nhiên tiếp lời, giọng còn thêm chút tinh nghịch: "Được rồi, được rồi, mẹ không lảm nhảm nữa. Mấy hôm nay con không về nhà, mẹ chẳng có cơ hội nói chuyện với con. Lần trước là mẹ sai, mẹ chính thức xin lỗi con, Diêu Diêu–"
Lâm Ngọc Ca đặt tay lên vai Lộ Kiêu, cùng nhìn vào gương. Người mẹ omega dịu dàng xinh đẹp, đứa con alpha dần trưởng thành, một người mỉm cười, một người im lặng. Ánh đèn phòng thử đồ chia gương mặt họ thành ranh giới sáng tối sắc nét, chiếc cà vạt đỏ trong tay mẹ quấn quanh cổ con, không giống vật trang trí lễ phục, mà như sợi dây treo cổ.
"–Con tha thứ cho mẹ được không?"
Mắt ánh lên chút buồn bã, Lâm Ngọc Ca nhẹ giọng hỏi.
Cà vạt đã thắt xong, Lộ Kiêu cúi đầu vuốt phẳng nếp nhăn trên áo khoác: "Chuyện qua rồi."
Đúng lúc người hầu lên nhắc, cuộc trò chuyện trong phòng thử đồ kết thúc. Mẹ con khoác tay, tao nhã bước vào trung tâm tiệc, hòa thuận vui vẻ. Lộ Vân Thâm gật đầu từ xa, Lâm Ngọc Ca dặn Lộ Kiêu "vui vẻ nhé", rồi thả tay đến bên chồng, cùng ứng đối lời chúc Tết của khách khứa.
"Không thoải mái sao?" Nhận thấy sắc mặt vợ khác lạ, Lộ Vân Thâm hỏi thêm.
"Không sao, chỉ hơi mệt."
Lâm Ngọc Ca vuốt tóc mai ra sau tai, cười như chẳng có gì, chỉ mình bà biết bà đã siết chặt ly rượu thế nào.
Chuyện qua rồi, nên không muốn day dưa.
Chuyện qua rồi...
Chứ không phải tha thứ.
...
Tiệc năm mới diễn ra nhanh, khách khứa chúc mừng hai chủ nhà họ Lộ rồi lần lượt ra về, nhưng không khí náo nhiệt vẫn kéo dài.
Lộ Kiêu đứng như khúc gỗ một lúc, nhân cơ hội chuồn ra ngoài, mặt không cảm xúc. Khi Lâm Ngọc Ca nghỉ ngơi một lát, trong sảnh đã chẳng còn bóng dáng hắn.
Hắn đi tìm ai?
Câu trả lời gần như bật ra trong đầu Lâm Ngọc Ca.
"Dì Lâm, chú Lộ bảo nếu dì mệt, có thể lên nghỉ trước, ở đây đã có bọn con lo." Tề Lãng Thanh đưa một cốc mật ong ấm.
"Vẫn là Tiểu Tề hiểu chuyện, Diêu Diêu mà được nửa phần giỏi giang như con, mẹ và chú Lộ cũng chẳng phải lo nhiều." Lâm Ngọc Ca thở dài.
Bình luận