Chương 120: Một loại quyết tâm
"Đây, đây, mọi người ăn nhiều vào nào, đây là nước sốt nướng bí truyền từ vùng Kachiraso..."
Trên bàn ăn, hai vị phụ huynh thể hiện sự nhiệt tình dạt dào như suối nguồn mùa xuân. Lộ Kiêu còn chưa kịp gắp thêm miếng nào, trước mặt đã chất đầy đồ ăn ngon lành, thịt thơm phức ngập miệng, bụng của một kẻ ăn thịt được thỏa mãn đến sung sướng. Nhưng mà, trong đầu hắn vẫn không ngừng tua đi tua lại cái cảnh tượng xấu hổ khiến hắn chỉ muốn độn thổ ngay tức khắc.
Cặp đôi bất ngờ xuất hiện dĩ nhiên là bố mẹ của Tịch Triệu, hai người đều là bác sĩ không biên giới, quanh năm lăn lộn ở những nước nghèo khó để cung cấp viện trợ y tế. Lần này trở về là để cùng anh đón năm mới, tiện thể mừng sinh nhật mười tám tuổi – cột mốc trưởng thành của anh.
Hai vị phụ huynh giữ bí mật hành trình chặt chẽ, định bụng cho cậu con trai lâu ngày không gặp một cú bất ngờ. Và quả thật, bất ngờ thì có thừa – con trai yêu sớm, công khai giới tính, còn đè bạn trai nhỏ ra hôn tới tấp – "bất" thì kinh thiên động địa, còn "ngờ" thì hóa ra niềm vui bất ngờ khi nhà có thêm "con dâu"!
Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, chỉ có Tịch Triệu là giữ được vẻ điềm tĩnh như thường lệ. Anh giới thiệu ngắn gọn với Lộ Kiêu: "Đây là bố mẹ tôi." Rồi quay sang Tịch Duệ và Sở Nguyệt: "Đây là bạn trai con, Lộ Kiêu."
Cụm từ "bạn trai" vừa lọt vào tai, Lộ Kiêu – lúc này đầu óc đã đặc quánh như cháo – lập tức máu dồn lên mặt, đứng phắt dậy, cúi người một góc 180 độ chuẩn chỉnh như màn hình gập, hít sâu, dõng dạc hét:
"Bố! Mẹ! Xin hãy gả con trai hai người cho con–"
Chưa kịp hét hết câu, "lời cầu hôn" lần thứ hai trong đời hắn (lần đầu là hồi bé, hôn trộm anh trai xinh đẹp) đã bị bàn tay của "anh trai xinh đẹp" cao một mét chín chặn ngang, túm cổ áo, bịt chặt miệng.
Tịch Triệu bình tĩnh trấn áp con cún đang vùng vẫy trong lòng: "Xin lỗi, tối qua cậu ấy ngủ không ngon, giờ đầu óc hơi lơ mơ."
Lộ Kiêu, vẫn còn đang trong trạng thái bốc đồng: Gâu gâu! Gâu gâu! (Gả cho tui! Gả cho tui!)
...
Sau khi tỉnh táo lại, Lộ Kiêu rơi vào trạng thái tự bế, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, chỉ muốn đào một cái hố ở khu biệt thự giai đoạn hai mà chui xuống. Ngược lại, Tịch Duệ và Sở Nguyệt – sau cú "sốc văn hóa" – lại đón nhận mọi chuyện rất tự nhiên. Họ kéo "dũng sĩ cầu hôn" Lộ Kiêu ngồi xuống, hỏi han đủ thứ, còn đích thân vào bếp nấu cơm trưa cho hai đứa nhỏ.
Lộ Kiêu nghe vậy liền xắn tay áo, vỗ ngực nói để hắn lo, rằng tài nấu nướng được mài giũa để chinh phục Ma Vương chưa có cơ hội tỏa sáng. Nhưng một thằng nhóc cấp ba làm sao đấu lại hai bác sĩ không biên giới, những người quen giao tiếp với đủ loại người? "Cường đạo xã giao" chỉ cần thoáng cái đã biến hắn từ "tăng động" thành "tự kỷ", mơ mơ màng màng ngồi xuống bàn ăn, mơ mơ màng màng cầm đũa bát lên.
Đôi mắt màu hổ phách hoang mang nhìn sang Tịch Triệu bên cạnh. Anh trai Tịch chỉ xoa đầu hắn, giọng trầm ấm:
"Chuyện đã đến nước này, ăn cơm trước đã."
Bình luận