Chương 115: Năm tháng lệ rơi
Nói chính xác thì, ngoài kỳ thực tập cuối khóa ở bệnh viện thành phố hồi kiếp trước, Tịch Triệu thực ra chẳng có nhiều kinh nghiệm làm "dân văn phòng" cho lắm.
Nếu không phải vì cú "xuyên không" bất ngờ, giờ này có lẽ anh đang theo thầy hướng dẫn làm nghiên cứu sinh, ngày ngày nuôi chuột bạch thỏ trắng trong phòng thí nghiệm, đồng thời chọn hướng cho luận văn thạc sĩ của mình.
Trụ sở chính của Minh Thành nằm ở thành phố Phiên, còn ở thành phố Phong có phòng thí nghiệm nghiên cứu thuốc CBM, chiếm cả một góc khu công nghệ khoa học rộng lớn. Là thực tập sinh, Tịch Triệu dĩ nhiên không được vào khu vực cốt lõi. Nhân viên Minh Thành dẫn anh hoàn tất đăng ký nhận diện khuôn mặt, rồi một vị beta mặc áo blouse trắng, thần sắc vội vã, xuất hiện để "tiếp quản".
"Xin lỗi, xin lỗi, phòng thí nghiệm bận lắm, suýt quên hôm nay cậu đến!"
Vị beta này họ Vương, đầu bù tóc rối như tổ gà, quầng thâm mắt sâu hoắm, mặt dài như quả dưa chuột, giọng oang oang tựa gà trống. Toàn thân toát ra khí chất "oan hồn nghiên cứu" bị deadline dí sát nút. Anh ta vừa dẫn đường vừa giới thiệu qua loa các khu vực, chẳng buồn quan tâm Tịch Triệu có nhớ nổi không. Sau một tràng "tả pí lù" về khu vực cơ bản, anh ta coi như xong việc "tiếp đón", đẩy Tịch Triệu vào một phòng nghỉ, lôi từ cái hộp đầy bụi một xấp tài liệu đặt trước mặt anh.
"Cậu ngồi đây đọc tài liệu trước đi, tôi đo xong dữ liệu thí nghiệm hôm nay sẽ quay lại sắp xếp việc cho cậu." Nói xong, anh Vương đóng sầm cửa, biến mất.
Phòng nghỉ ấm áp, máy sưởi chạy êm ru. Tịch Triệu cởi áo khoác, ngồi xuống sofa chờ. Mười phút sau, anh xác định chắc chắn anh Vương sẽ không quay lại.
Cũng chẳng giận. Với kiểu thực tập xã hội ở công ty lớn thế này, ai mà không cố chen chân vào văn phòng để thể hiện, hy vọng gây ấn tượng cho tương lai? Tự dưng chạy vào phòng thí nghiệm làm gì? Đặt mình vào vị trí đó, nếu kiếp trước bị ép dẫn một học sinh cấp ba, gặp người nóng tính, chắc anh đã thẳng tay đuổi "thằng nhóc" về chơi đất sét rồi.
Bị ép thành "thằng nhóc", Tịch Triệu vẫn bình tĩnh. Anh cầm xấp tài liệu trên bàn trà, chăm chú đọc. Phòng nghỉ sáng sủa, đói có bánh ngọt, khát có nước nóng. Một buổi sáng trôi qua trong tiếng lật giấy và tiếng bút sột soạt.
Điện thoại reo báo giờ, Tịch Triệu vừa vặn viết xong đáp án cho câu hỏi cuối cùng. Buông bút, sắp xếp gọn gàng, đứng dậy, về nhà.
— Tăng ca ư? Không đời nào, kiếp này cũng không!
Lát sau, hành lang nhộn nhịp người đi ăn trưa. Anh Vương đang tán gẫu với đồng nghiệp, bị hỏi: "Công ty không phải sắp xếp cho cậu dẫn một đứa nhóc thực tập à?"
Anh Vương mặt mày sa sầm: "Đừng nhắc, bực cả mình! Phòng thí nghiệm là chỗ cho trẻ con chơi à? Tôi nhốt nó vào phòng nghỉ rồi, không biết có mè nheo đi mách lẻo không."
"Giới trẻ bây giờ, chắc cả buổi đánh game ấy mà," đồng nghiệp cười.
Nhắc tới, anh Vương cũng không thể hoàn toàn làm lơ. Cùng đồng nghiệp quay lại phòng nghỉ, cả hai ngẩn ra khi thấy tài liệu trên bàn trà được xếp ngay ngắn. Đồng nghiệp lật vài cuốn, ngạc nhiên: "Này lão Vương, từ bao giờ ông rảnh rỗi sắp xếp tài liệu thế? Xếp gọn gàng, còn phân loại rõ ràng... Lão Vương? Lão Vương?"
Bình luận