Chương 108: Hành trình cổ tích
"Ra ngoài... tìm đá ngũ sắc?"
Nghe đề nghị, nụ cười trên môi hoàng tử Nguyệt Hy nhạt đi.
Dù đã trở thành "phế nhân" cả nước biết, Nguyệt Hy vẫn giữ phong thái tao nhã. Anh rót hai tách trà cho mình và "công chúa" trước mặt, mỗi động tác đều đẹp mắt, hòa vào bóng xanh của vườn cung điện. Khi ngẩng lên, anh lại mỉm cười ôn hòa: "Nhưng đó chẳng phải truyền thuyết chưa được chứng thực sao?"
"Truyền thuyết tức là có hy vọng! Chỉ cần tìm được đá ngũ sắc, cơ thể anh sẽ khỏe mạnh trở lại, sau này cũng dùng được ma thuật như bình thường!"
Thấy vẻ lo lắng trong mắt "công chúa", Nguyệt Hy nghĩ, nàng ấy còn gấp hơn cả mình.
Dù có hôn ước, Nguyệt Hy chỉ gặp công chúa Nhật Tình một lần lúc nhỏ, ký ức đã mờ nhạt qua năm tháng. "Công chúa nhỏ" từ nước láng giềng tính tình sôi nổi, lại... thân thiện quá mức.
Nguyệt Hy chỉ lịch sự dẫn nàng đi dạo thành vài lần, vậy mà nàng đã bám theo như cái đuôi nhỏ. Mấy hôm trước còn giúp anh xử lý vài vệ binh lắm mồm, giờ lại đề xuất cùng anh tìm viên đá ma thuật ngũ sắc trong truyền thuyết.
Khi hoa ma lực mất đi, vương quốc từng kỳ vọng vào anh không phải chưa từng thử cách khác. Nhưng thất vọng dần mài mòn kiên nhẫn của họ, đến khi ma lực trong anh bị phong ấn hoàn toàn, tiếng bất mãn bắt đầu vang lên.
Nếu "truyền thuyết" dễ dàng thành hiện thực như thế, chẳng phải những người cả đời cầu mà không được đều thành kẻ ngốc hay sao?
Dĩ nhiên, lời này quá khắc nghiệt, chẳng giống phong cách ăn nói của một "hoàng tử".
Môi cong lên một nụ cười hoàn hảo, Nguyệt Hy định từ chối khéo, nhưng người bị sự im lặng của anh làm sốt ruột bỗng đứng dậy, chống bàn: "Cùng đi tìm đá ngũ sắc đi! Đừng sợ! Tôi nhất định sẽ bảo vệ anh!"
Giọng non nớt như trẻ con, thái độ chân thành cũng như trẻ con.
Nguyệt Hy khựng lại, những lời "ngoại giao" bỗng kẹt trong họng.
...
Đây là đoạn hắc long mời hoàng tử cùng tìm đá ngũ sắc. Tịch Triệu đã thuộc hết thoại, biết mình chỉ cần làm biểu cảm "suy tư phức tạp" rồi gật đầu đồng ý.
Diễn tập thường ngày thì không cần thay đồ. Đối diện anh, Lộ Kiêu chống bàn, đôi mắt hổ phách sáng rực, như mật ong tràn ra từ lọ thủy tinh. Như kịch bản miêu tả, đôi mắt ấy đang tràn ngập kỳ vọng nhìn anh, như thể chỉ cần nghe chữ "không", giây sau sẽ tủi thân đỏ mắt.
– Giả đáng thương đúng là kỹ năng thiên phú của bạn học Lộ.
Liếc đầu ngón tay gần kề trên bàn, Tịch Triệu dời tách trà đạo cụ sang một bên: "Nhưng nếu chúng ta cố hết sức mà vẫn thất bại thì sao?"
Lộ Kiêu sững sờ, câm lặng.
Đây không phải lời thoại, nhưng là câu hỏi thực sự giữa hai người họ.
Buổi học kèm đầu tiên tan rã không vui, Tịch Triệu bảo hắn nghĩ xem mình muốn gì. Hắn mất ngủ cả đêm.
Không cam tâm tụt lại, nhưng chẳng dám tiến tới, đứng trước cửa phòng 501, nhìn mãi khẩu hiệu văn hóa cuối hành lang.
Bình luận