Chương 105: Trung nhị bất tử
"Trời ạ, thật sự là hạng nhất sao..."
"Hệ thống giáo vụ đã đăng rồi, cậu còn không tin? Giờ bảng xếp hạng tổng dán công khai, hết đường chối cãi nhé?"
"Ôi trời! Đại thần Âu Dương của tôi sụp đổ rồi sao?"
"Thần cũ đã băng hà, giờ là thời đại Tịch Thần thống trị! Haha! Nhanh lên, thua cược thì tự giác mời cơm đi..."
...
Giờ nghỉ giữa tiết sáng, trước bảng thông báo đông nghịt người. Không ngoài dự đoán, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cái tên đứng đầu.
Tịch Triệu - Lớp G
Hạng nhất toàn khối.
Tên anh in đậm nét đen, chiếm lĩnh vị trí đầu bảng, bên dưới là cả dàn tên đỏ lớp A như trải thảm đỏ cho anh, hiệu ứng sân khấu bùng nổ.
Kỳ thi tháng này khó hơn, vậy mà Tịch Triệu vẫn đạt điểm gần tuyệt đối, bỏ xa hạng nhì Âu Dương Vũ Ngạn đến cả chục điểm. Lớp A cảm thấy thế nào thì học sinh chẳng rõ, chỉ biết họ sướng rơn! Cốt truyện "vả mặt" đúng chuẩn tiểu thuyết, lớp G "trại dưỡng lão" đè bẹp dàn tinh anh lớp A. Sau này gặp mấy kẻ đeo bảng lớp A mà hếch mũi, họ cũng đủ tự tin để "đốp" lại vài câu.
Đang rôm rả bàn tán, một "con quái" tên "im lặng" chẳng rõ từ đâu cắn phập một phát. Sự tĩnh lặng kỳ quái lan tỏa trong đám đông, dòng người tách đôi, ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ đổ về phía alpha mặt trắng bệch - Âu Dương Vũ Ngạn, cựu hạng nhất toàn khối.
"Bên sân thể dục... có phải Tịch Triệu không?"
Một câu hỏi khẽ vang, mọi người lập tức ngoảnh nhìn. Bất ngờ hơn, Âu Dương Vũ Ngạn im lặng nãy giờ cũng cất bước. Vài giây sau, đám đông đồng loạt móc điện thoại.
#Tin hot! Tân cựu học thần solo thực chiến, PK võ lực ngoài lề trí lực!
#Tịch Triệu VS Âu Dương Vũ Ngạn, đoán xem ai thắng?
Để không bị cuộc sống học hành nhàm chán làm phát điên, mọi người ra sức tìm niềm vui.
...
Tiết trước là thể dục, lớp trưởng lớp G đau bụng bất ngờ, đầu óc nóng lên liền dúi chìa khóa phòng dụng cụ cho Tịch Triệu đứng cạnh, nhờ anh trả giùm thầy.
Trả chìa khóa thôi, có gì to tát đâu. Đối mặt với ánh mắt căng thẳng kiểu "thần linh cứu độ chúng sinh" của đám "gà con" lớp G, Tịch Triệu vẫy tay rời đội. Giờ nghỉ còn dài, trả chìa xong, anh đi ngang sân bóng rổ, bất giác chậm bước.
Sân bóng náo nhiệt, đám con trai chia hai đội đấu đối kháng, xung quanh thỉnh thoảng rộ lên vài tiếng hét.
Bên đội trái, một thiếu niên nổi bật lạ thường, thân hình linh hoạt, động tác dứt khoát. Hắn hạ thấp trọng tâm, vỗ bóng từng nhịp, đôi mắt hổ phách chăm chú nhìn phía trước. Đột nhiên, hắn xoay người dẫn bóng, giả động tác ném để lừa đối thủ, cổ tay khẽ lắc, chuyền bóng cho đồng đội, ghi điểm. Một chiếc răng nanh lấp ló, nụ cười dưới nắng bừng lên ngông nghênh, rực rỡ.
Bình luận