🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 104: Đêm tim đập

Để củng cố kiến thức ôn tập hằng ngày, Tịch Triệu thường giao cho Lộ Kiêu mấy bài tập về nhà. Những bài tập và đề kiểm tra này, một phần là nội dung ôn luyện cho hôm sau, một phần là để Lộ Kiêu tự kiểm tra đúng sai. 

Mà đáp án, tất nhiên, vẫn nằm trong tay bạn học Lộ.

"Mấy dạng đề này, tuần trước trong bài kiểm tra tôi giao đã có câu tương tự. Nếu cậu làm bài nghiêm túc, kỳ thi tháng làm sao sai be bét thế được?" Tịch Triệu rút tờ đề đầy dấu đỏ, giọng nghiêm khắc hẳn, "Lộ Kiêu, phần này tôi không kiểm tra, không có nghĩa là tôi không biết nội dung bên trong. Muốn tôi lôi bài tập ra ngay bây giờ, đếm xem cậu đã chép đáp án bao nhiêu tờ không?"

Lộ Kiêu chột dạ, cúi gằm đầu, giọng lí nhí còn nhỏ hơn tiếng muỗi: "Ba... ba tờ..."

"Ba tờ?"

"Thật mà, chỉ có ba tờ thôi!" Lộ Kiêu vội vàng túm tay áo Tịch Triệu, mặt mũi tèm lem giải thích, "Tại... tại mấy hôm đó thức khuya quá, mệt muốn chết, không làm hết được, nên tôi... liếc đáp án vài cái..."

Tịch Triệu cười lạnh: "Cảm ơn cậu đã nhắc, hình như tôi chưa tính sổ chuyện cậu thức khuya đấy nhỉ."

Lộ Kiêu thảm thiết, chỉ muốn tự tát mình một cái – mồm miệng gì mà lắm lời thế hả!

"Thức khuya, mất tập trung, chép đáp án..." Tịch Triệu đếm từng "tội trạng", Lộ Kiêu càng nghe càng co rúm trên ghế, đầu gối muốn dính chặt vào nhau. Tịch Triệu đưa tay khẽ véo mông hắn, nơi đã sưng lên cả đốt ngón tay, khiến Lộ Kiêu bật ra tiếng rên khàn khàn, "Nghịch ngợm thế, cậu nói xem, tiểu thiếu gia, có đáng bị phạt không?"

Mái tóc nâu sẫm ướt đẫm mồ hôi, Lộ Kiêu cố lờ đi cảm giác lạ lùng từ đầu ngón tay Tịch Triệu, đau đớn gật đầu: "Đáng... đáng phạt..."

Nhưng hỏi xong, Tịch Triệu lại ngừng động tác. Trong thoáng mơ màng, Lộ Kiêu chỉ nghe tiếng nước "róc rách" đổ vào ly thủy tinh. Đôi mắt hổ phách mờ sương, một cốc nước ấm đã được đưa tới trước mặt.

"Cậu chép ba tờ, vậy uống ba cốc nước đi."

– Hả? Đơn giản thế thôi sao?

Đôi mắt đẫm lệ lén nhìn Tịch Triệu, cố tìm dấu vết của "âm mưu" trên gương mặt anh. Nhưng ngoài "nhan sắc đánh gục" ra, cái đầu óc rối bời của Lộ Kiêu chẳng moi được gì hữu ích.

Hắn ngơ ngác nhận cốc nước, như chú thú nhỏ bên bờ suối, lúc nào cũng lo con mãnh thú trong rừng xông ra cắn phập cổ họng. Nhưng Tịch Triệu dường như thật sự buông tha, không những không giục, còn nhẹ nhàng vuốt mái tóc rối của hắn. Hương thơm nhè nhẹ, ấm áp dịu dàng, chú sói con được vuốt ve sướng rơn, hoàn toàn sa vào "hơi ấm dịu dàng", duỗi chân duỗi tay, chỉ thiếu nước lăn ra phô bụng, kêu "ăng ẳng" một tiếng. Còn đâu chút phòng bị nào?

Đáy mắt Tịch Triệu thoáng lóe tia u ám, nguy hiểm lặng lẽ bao trùm. Anh khẽ cười, giọng nhẹ như gió: "Uống từ tốn thôi."

"Ừ ừ!" Lộ Kiêu ngoan ngoãn gật đầu.

Cốc thứ nhất, cốc thứ hai, đến cốc thứ ba thì Lộ Kiêu bắt đầu thấy no. Hắn vốn đã uống một chai nước cam, cốc thủy tinh lại chẳng nhỏ, bụng dưới dần căng tức.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...