Chương 102: Vết thương cũ
Trong nhà hàng xoay, điểm hẹn hò nổi tiếng ở thành phố Phong, Chu Nguyệt Phong nhìn Tống Lễ Thu vội vàng ngồi xuống đối diện. Vì quá gấp, alpha này còn chưa kịp điều hòa nhịp thở, bộ vest chuẩn bị cho buổi hẹn cũng hơi nhăn.
Cúi mắt nhấc ly nước trái cây, Chu Nguyệt Phong lắc đầu: "Không sao, bên nhóc Tịch và nhóc Lộ thế nào rồi?"
"May mắn không ai bị thương, đã được Cục Kiểm tra đưa về Lịch Tư Khắc Lâm rồi."
Cả hai không nói thêm, không khí thoáng ngượng ngùng.
Vốn dĩ họ hẹn tối nay ăn cùng nhau, nhưng vừa đến nhà hàng, Cục Kiểm Tra đã nhắn tin cho Tống Lễ Thu. Giờ đã khuya, món đặt sẵn chắc chắn không dùng được, muộn chút nữa, e là nhà hàng cũng đóng cửa.
Tống Lễ Thu có phần áy náy: "Xin lỗi, hiếm khi mai cả hai đều rảnh, A Nguyệt..." Anh cố tìm từ, nhưng cuối cùng chỉ lặp lại "Xin lỗi".
Ống hút trong miệng bị cắn bẹp, Chu Nguyệt Phong tự nhủ, từ nhỏ đến lớn, Tống Lễ Thu chẳng phải luôn như vậy sao? Mãi không hiểu những suy nghĩ quanh co của người khác, chìm trong logic thẳng tưng của mình, dẫn đến những hành động mà người ngoài thấy vừa kỳ quặc vừa khó chịu...
Thấy y không vui mà chủ động xin lỗi, thế là tiến bộ lắm rồi. Chu Nguyệt Phong bật cười vì ý nghĩ tự an ủi, đặt ly nước xuống, nụ cười dần nhạt: "Thật ra hôm nay không chỉ để ăn tối. Tôi muốn nói với anh, phòng thí nghiệm Louis ở nước Y mời tôi tham gia nghiên cứu. Nếu không có gì bất ngờ, tuần sau tôi sẽ lên đường sang đó."
Tống Lễ Thu khựng lại, mất một lúc mới hiểu hết ý câu nói: "À, phòng thí nghiệm Louis? Anh biết, họ rất có tiếng trong lĩnh vực bệnh lý học. Chúc mừng em, nhưng tuần sau đi luôn, có gấp quá không..."
"Không gấp, họ mời từ lâu rồi, gần đây tôi mới nghĩ thông."
Tống Lễ Thu không dám hỏi "nghĩ thông" là gì, thậm chí muốn bỏ chạy khỏi bàn ăn. Nhưng thính giác alpha nhạy bén vẫn khiến anh nghe rõ từng chữ Chu Nguyệt Phong nói tiếp:
"Ước chừng, tôi sẽ ở đó bốn, năm năm. Trừ các dịp lễ lớn, giữa chừng khó mà về. Nên, A Thu à..." Chu Nguyệt Phong nhìn vào đôi mắt ngơ ngác của alpha, "Hôn ước của chúng ta, hủy đi nhé."
Ù–
Ồn ào, quá ồn, nhưng chẳng nghe rõ là gì. Tống Lễ Thu ù tai, đầu và chân như đảo lộn, cả thế giới quay cuồng đè ép anh.
Anh muốn nắm lấy thứ gì đó, thứ khiến anh cảm thấy thực tại, nhưng đến khi suýt làm đổ ly rượu trên bàn, mới nhận ra tay mình đang run rẩy.
"Không, không cần đâu," alpha cố giữ bình tĩnh, "Bốn, năm năm cũng không sao. Em lo gia đình anh sẽ nói gì à? Anh sẽ xử lý, anh–"
"A Thu," Chu Nguyệt Phong dịu dàng ngắt lời, "Nghe tôi nói, được không?"
Sự thinh lặng lan tỏa, ánh mắt vị beta dần trở nên xa xăm.
"Hôn ước này, nhà chúng tôi được lợi, tôi cũng nên cảm ơn anh tử tế."
Chu Nguyệt Phong không phải người thành phố Phong. Cả nhà ba người chuyển đến đây vì bệnh của mẹ. Cha Chu là một người cha tốt, nhưng gánh nặng gia đình khiến ông ít quan tâm đến con trai. Vì thế, tuổi thơ của Chu Nguyệt Phong phần lớn là lẽo đẽo theo sau cậu anh cả nhà Tống – con trai lớn của tướng quân Tống ở quân khu phía Nam.
Bình luận