🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 110: Phiên ngoại: Thời Niên Thiếu (3)

#tien161099

Ôn tiểu thư cầm túi chạy nhanh đi, giống như là phía sau có người đuổi theo vậy.

Lúc trước cô gặp Tần Tư Hoán, đối phương chỉ có hơi lạnh nhạt, nhưng cô ngàn lần không ngờ đến, hắn ngay cả con cũng có! Hơn nữa, một thời gian sau đã phải kết hôn cùng với mẹ của đứa nhỏ kia?!

Người đàn ông ngã lưng dựa vào ghế, ngón tay còn gõ gõ trên bàn, mắt hắn nhìn chằm chằm bóng dáng Ôn tiểu thư rời đi, bên má trái còn có một lúm đồng tiền nho nhỏ.

Giống như là đang cười, nhưng lại như đang khinh bỉ.

Lộ Chỉ nhớ lại buổi tối hôm sinh nhật, lần đầu tiên cậu nhìn thấy chú, có cảm giác như không rời mắt được.

Tuy rằng vừa rồi chú xấu xa này giống như là bị ngốc nói cậu là con của hắn, nhưng mà hắn rất ôn nhu lau miệng cho cậu nha.

Cậu còn muốn cùng chú này, chơi với nhau thêm lát nữa.

Lộ Chỉ bỏ tay vào trong túi, sờ đến vé trượt tuyết.wattpadtien161099

Cậu làm bộ như không có gì xảy ra, lấy tấm vé ra, nói: "Trời nóng như vậy, đi trượt băng là tốt nhất."

"Đúng vậy." Tần Tư Hoán liếc mắt nhìn Lộ Chỉ, ánh mắt của hắn chuyển qua tấm vé trên tay Lộ Chỉ, "Cháu tới chơi một mình?"

"Không phải." Lộ Chỉ, tay siết chặt quần của mình, không tự giác thẳng lưng, cậu muốn tạo cho chú có ấn tượng tốt: "Cháu lúc trước có đi chung với bạn đến, nhưng mà cậu ta đã trở về, chỉ còn lại mình cháu."

"Vậy cháu đi chơi đi." Tần Tư Hoán nói. Hắn còn nhớ, lần trước đứa nhỏ này dám dùng keo 502, dán trên đĩa bánh.

Tuổi còn nhỏ, mà rất giỏi nha.

Hơi ngoài ý muốn là không làm người khác chán ghét, chỉ làm cho người ta chú ý đến cậu hơn thôi.

Tần Tư Hoán, ngón tay gõ gõ trên mặt đồng hồ, hỏi: "Nhóc con, biết hiện tại là mấy giờ chưa?"

Lộ Chỉ nhìn đồng hồ trên tay hắn, nhóc con hé miệng, bởi vì nghịch hướng nên hơi cúi đầu xuống: "Buổi chiều 2 giờ 13 phút."

Tần Tư Hoán dựa lại gần cậu, cầm lấy tấm vé đặt lên bàn.

Lộ Chỉ nâng mắt trừng hắn, giọng nói sắc bén không vui: "Chú lấy vé của cháu làm gì?"

"Một người chơi rất chán nha." Tần Tư Hoán cười, kẹp tấm vé trong tay, nhẹ nhàng quơ quơ: "Chú đẹp trai cùng chơi với cháu?"

Lộ Chỉ lúc đầu cũng là nghĩ như vậy.

Cậu với chú này ở chung rất thoải mái, hơn nữa chú này lớn lên rất đẹp trai, cậu thích loại này nha.

Nhưng mà Tần Tư Hoán cũng không thể giành vé của cậu nha.

"Nhưng cháu chỉ có một vé, chú nếu muốn chơi với cháu, chú phải tự mình mua một vé." Lộ Chỉ giải thích với hắn: "Một vé 120 tệ, có thể mua rất nhiều kẹo nổ nha."

Tần Tư Hoán ngón tay gõ gõ cằm, ngẩng đầu nhìn trần nhà, giống như là nghiêm túc suy nghĩ. Hắn cúi đầu, nhăn mày, rất khó xử cúi đầu: "120 tệ sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...