🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 97: Quá Thích

#tien161099

Hai người chia tay trong không vui, Lộ Chỉ tức giận hoàn toàn không muốn nói chuyện với Tần Tư Hoán.

Rạng sáng 1 giờ, Vinh Kỳ đang trong mộng đẹp liền nhận được điện thoại của anh họ nhà mình, Vinh Kỳ cố gắng mở mắt nhận điện thoại, kêu rên: "Anh họ! Khuya rồi mà còn không ngủ!"

Giọng điệu người đàn ông bên kia bình tĩnh, còn có hơi khàn: "Vinh Kỳ, uống rượu với anh."

Vinh Kỳ từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ dám cãi lời anh họ của mình, hiện tại cho dù mắt mở không lên, nhưng vẫn chấp nhận thở dài, tùy tiện thay đồ liền ra khỏi khách sạn.

Tần Tư Hoán chọn một quán bar tình thú, mấy năm trước bọn nhị thế tổ bọn họ hay đến đây chơi.wattpadtien161099

Quán bar tên là "Lãng", ông chủ họ Lâu, tính tình có chút lạnh nhạt, nghe nói còn là đạo diễn nổi tiếng trong giới, nhưng mà Vinh Kỳ chưa gặp qua bao giờ.

Giống như trước đây, Tần Tư Hoán chọn một phòng, lên lầu hai quẹo qua liền đến.

Phục vụ mở cửa cho Vinh Kỳ, vừa mở cửa liền thấy Tần Tư Hoán đang ôm chai rượu. Trong phòng hơi tối, người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, cúc áo cài không hết, áo sơ mi hơi nhăn, rượu theo quai hàm chảy xuống, lướt qua xương quai xanh.

Vinh Kỳ huýt sáo.

Tần Tứ trên người vẫn còn mang loại hoang dã, giống y như năm đó.

Lúc trước, mấy cô gái chính là thích loại như Tần Tư Hoán nhất, cố tình người này không bao giờ quan tâm đến mấy cô gái xinh đẹp, đôi lúc còn hung dữ.

Vinh Kỳ ngồi vào sofa bên cạnh, cầm lấy ly với chai rượu của Tần Tư Hoán, cầm lên, vừa thấy: "Này, anh Tứ, một mình anh uống?"

Tần Tư Hoán liếc hắn một cái đôi mắt hẹp dài chứa vài phần men say: "Đến, uống với anh."

"Khó mà làm được." Vinh Kỳ liếc mắt đưa tình: "Lỡ đâu em thất thân ở đây thì sao?"

Tần Tư Hoán không lên tiếng, ngửa đầu uống rượu.

Lúc hắn tâm trạng không tốt thường hút thuốc, nghiện thuốc lá rất nặng, Lộ Chỉ tịch thu vài lần, hắn cũng ít hút.

Lúc buồn thích uống rượu, say là có thể quên hết mấy chuyện không vui đó.

Vinh Kỳ cầm chai rượu dịch qua bên cạnh, ngồi ở bên cạnh Tần Tư Hoán, nhìn mấy cái chai không trên mặt đất, "Sao vậy anh họ? Thất tình à?"

Tần Tư Hoán siết chặt thân chai, âm u liếc nhìn Vinh Kỳ. Chính là đang nói -- mày gan lớn nói lại lần nữa, xem ông đây có đập chết mày không.

Vinh Kỳ cũng không có sợ hắn, ngày thường chọc hắn cũng không ít, hiện tại cũng chỉ là thuận miệng hỏi: "Lộ Chỉ không cần anh hả?"

Tần Tư Hoán đem vỏ chai rượu ném trên mặt đất, chai rỗng va chạm với gạch men, âm thanh vang vọng: "Cậu có thể đừng có đánh rắm nữa được không?"

"Anh họ, đừng buồn." Vinh Kỳ nói: "Trên đời chỗ nào không có hoa thơm, Lộ Chỉ không cần anh, thì sẽ có Triệu Chỉ, Tiền Chỉ, Lý Chỉ, Tôn Chỉ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...