Chương 70: Trừ Tịch
Edit: Miêu
Beta: Tama1509
Tần Tư Hoán vẫn luôn cảm thấy Lộ Chỉ là một đứa trẻ rất ngây thơ. Có đôi khi hắn sờ sờ đầu cậu, mặt nhóc con liền đỏ bừng, nói thích hắn cũng phải cọ tới cọ lui.
Lúc ở trên giường còn xấu hổ hơn, rất dễ khóc, hắn hơi mạnh tay, nhóc con liền ủy khuất khóc lên.
Cho nên hắn cho rằng Lộ Chỉ rất thanh tâm quả dục, đối với người mình thích giống như là một đứa con nít luôn ỷ lại vào người lớn, cũng có một chút ít là tình yêu, nhưng mà sự ỷ lại, lại chiếm phần hơn. Cũng do bọn họ cách nhau quá nhiều tuổi, có đôi khi suy nghĩ đều có chút khác biệt.
Đây là lần đầu tiên hắn nhận ra Lộ Chỉ đối với hắn cũng có tính chiếm hữu.
Lúc trước không phải bảo bối nhỏ không chủ động, cậu chủ động muốn hắn ăn cậu. Nhưng lần đó chắc là không khí quá tốt, tất cả đều 'nước chảy thành sông'¹, tính chiếm hữu gì đó cũng không đề cập đến, chỉ có thể nói là giao lưu tình cảm.
Lần này lại thản nhiên quá.
Cậu đem hắn đè ở trên cỏ, còn cố ý mềm giọng làm nũng, câu dẫn hắn.
Nơi này là trước cửa Lộ gia.
Hai cái đánh cùng một lượt, Tần Tư Hoán chỉ cảm thấy bên tai cái gì cũng không còn nghe rõ nữa, trong đầu giống như pháo hoa nổ tung, chỉ muốn đem Lộ Chỉ cột chặt vào giường, tốt nhất là có thể làm đến ba ngày ba đêm.
Hoặc là, có thể cùng cậu cả đời thì càng tốt.
Hắn duỗi tay muốn đè lại cái ót của Lộ Chỉ, nhưng mà nhóc con đã chủ động cúi đầu, trán cậu kề trán hắn, hai đôi mắt rất gần nhau.
Con ngươi còn chưa kịp lấy lại tiêu cự, Tần Tư Hoán tầm mắt lập tức trở nên mơ hồ, hít thở không thông, Lộ Chỉ nói: "Chú, muốn hôn em sao?"
Giọng điệu có chút ủy khuất, hoàn toàn chính là muốn làm nũng với hắn. Tần Tư Hoán cảm thấy máu trong người mình chảy không thông, vô pháp lấy lại lý trí, trong người hắn như có một ngọn lửa đang bùng lên.
"Anh luôn đi công tác, em đều không thấy được anh." Lộ Chỉ xoa mặt hắn, bẹp một ngụm hôn xuống, hôn xong lại nói: "Gặp mặt cũng không hôn em, rõ ràng trước kia anh rất thích hôn em mà."
"Anh chỉ biết công tác công tác công tác! Ăn tết cũng phải đi đi công tác." Sau một lúc lâu Lộ Chỉ lẩm bẩm oán giận: "...... Anh cũng không biết em có bao nhiêu nhớ anh."
Tần Tư Hoán nghe cậu nói xong, đáy lòng liền mềm mại, thậm chí khóe mắt còn có chút chua xót.
Ngoài Lộ Chỉ ra, từ trước đến nay chưa từng có ai nói nhớ hắn, Tần Minh chưa bao giờ nói, Vinh Tuệ Linh cũng không nói. Hắn ở nước ngoài hai năm, Vinh Kỳ gọi điện thoại cho hắn rất nhiều lần, có đôi khi còn bay sang Anh để thăm hắn, mỗi lần gặp mặt, Vinh Kỳ đều nói dì dượng rất nhớ hắn.
(Tuyện được dịch bởi Tiểu Miêu Miêu. Wattpad: tien161099)
Có thể mấy lời Vinh Kỳ nói chỉ là để dỗ hắn về nước.
Bình luận