🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 4: Kẹo

Edit: Miêu

Beta: Yingu

Sáng sớm thứ Hai, trời còn nhá nhem tối, trước khi mặt trời sáng hẳn(?), Tần Tư Hoán đã lái xe đưa Lộ Chỉ đến Cục Dân Chính.

Hắn đổi chiếc Audi đen, tự mình lái xe, nắng sớm chiếu lên làm sườn mặt anh chia thành hai, một nửa khuôn mặt đối diện với Lộ Chỉ chìm trong bóng tối.

Một đường trầm mặc.

Lộ Chỉ ngồi ở ghế phụ, trong tay cầm giấy tờ cá nhân¹, trên mặt không biểu tình gì. Cửa kính xe hạ xuống, gió bên ngoài lùa vào thổi tung tóc mái của
cậu.

Lúc đến Cục Dân Chính vẫn chưa mở cửa, Tần Tư Hoán cởi đai an toàn, rút chìa khóa, cúi người đến gần Lộ Chỉ.

Người hắn thoang thoảng mùi nước hoa cùng với hơi thở đặc trưng nam tính của đàn ông trưởng thành, trong nháy mắt Lộ Chỉ cứng đờ cả người, nhìn gương mặt người đàn ông đang gần trong gan tất, cậu nuốt khan cổ họng: "Chú Tần?"

Tần Tư Hoán cực kì đàn ông, ẩn dưới lớp sơ mi là đôi tay rắn chắc, tóc cắt ngắn, đôi mắt ba phần lạnh lùng bảy phần hờ hững, trước đây Lộ Chỉ nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao chú Tần là cong. Hiện giờ ngồi gần như vậy, Lộ Chỉ không khỏi nghĩ miên man, thậm chí trong lòng nảy vài phần bài xích không nên lời.

"Xuống xe."

Tần Tư Hoán chỉ muốn lấy giấy tờ cá nhân của mình từ tay Lộ Chỉ, giọng điệu bình tĩnh không lộ một tia gợn sóng vô tình lại lộ như không lộ lúm đồng tiền ở bên má trái, tiếc rằng Lộ Chỉ không nhìn thấy.

Hắn trực tiếp kéo cửa xe ra, Lộ Chỉ chỉ nhìn chốc lát rồi cũng xuống theo.

Cậu có chút câu nệ, biểu hiện phá lệ dịu dàng, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Tần Tư Hoán đợi chờ Cục Dân Chính mở cửa. Hắn cao hơn cậu nửa cái đầu, cả người cậu so với hắn trông thật nhỏ bé.

"Còn bao lâu nữa thi đại học?" Tần Tư Hoán hỏi.

"Nửa tháng." Lộ Chỉ nhấp môi, đôi mắt hoa đào hơi rũ xuống, hàng mi dài lan ra mí mắt, ngón trỏ cùng ngón cái của tay phải cầm giấy tờ cá nhân, giọng trả
lời rất nhỏ tựa như mèo con làm nũng.

Trong lòng Tần Tư Hoán có chút ngứa, vô thức đưa tay vào túi tìm thuốc lá nhưng mau chóng nhớ lại hôm nay đi chụp ảnh cưới, hắn không có mang theo.

Hầu kết hắn lăn lăn, nâng cánh tay, khuỷu tay gác ở trên vai Lộ Chỉ, ngón tay lơ đãng cọ qua cổ của thiếu niên, hỏi: "Cháu muốn thi vào trường đại học nào?"

Lộ Chỉ mặc áo sơ mi trắng theo yêu cầu của hắn, cúc áo cài đến chiếc cuối cùng, xương quai xanh tinh xảo bị giấu sau lớp áo mỏng, mơ hồ có thể thấy được hình dạng của chúng.

"Đại học Điện Ảnh." Lần này Lộ Chỉ ngẩng đầu, trả lời rất kiên quyết.

"Tại sao không ra nước ngoài hoặc học kinh doanh?" Tần Tư Hoán tựa một người trưởng bối mà hỏi, ánh mắt dừng trên môi Lộ Chỉ: "Về sau còn có thể
giúp bố cháu quản lí công ty."

Môi cậu rất đẹp, không dầy cũng không mỏng, đường cong của viền môi uốn lượn như những cánh hoa, khi đang nhấp nháy môi cũng giống như đang cười.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...