🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 38: Hôn Quân

#tien161099

(Hôn Quân: vua ngu muội, say đắm trong những thú vui tầm thường, không biết lo việc nước.)

Như vậy là phạm quy nha?!

Lộ Chỉ hoảng hốt cúi đầu, không dám nhìn tới ánh mắt của Tần Tư Hoán.

Chết tiệt!

Cậu lại bị hắn đoán đúng một lần nữa!

Lộ Chỉ tim đập nhanh, chớp mắt, tại sao hôm nay Tần Tư Hoán lại đẹp trai như vậy!

Cmn là bộ dáng của bá đạo tổng tài nha!

Giống y chan Lộ Dao từ nói, quá đẹp trai!

Cậu giơ một ngón tay lêm, giọng mềm mại nói: "Chú, thật sự không cần không cần, anh cho em một ít tài nguyên là được, giống như những người khác vậy? Như vậy mới công bằng."

Tần Tư Hoán cong cong môi, nắm lấy tay Lộ Chỉ, hôn nhẹ một cái, ôn nhu nói: "Ừ, sẽ không để lại cho người khác."

Lộ Chỉ giống bị kim đâm, vừa hôn xong, cả người đều run lên.

Tần Tư Hoán buông tay cậu ra, khởi động xe, khóe mắt lại nhịn không được liếc nhìn bộ dáng của bảo bối nhỏ.

Bảo bối nhỏ nhà hắn, quá đáng yêu.

Đáng yêu như vậy, ai mà không thương cho được.

*

Buổi lễ Quốc Khánh sẽ được tổ chức vào thứ 2 tới, được nghỉ đến 7 ngày.

Nhưng mới thứ năm Lộ Chỉ đã trở về, cậu không dám nói với Lộ Mạnh Thịnh là mình đã về, ông bố mà biết, sẽ chửi cậu một trận, cho nên ăn cơm xong, Lộ Chỉ liền chớp chớp mắt đào hoa, mím môi không tiếng động bán manh với Tần Tư Hoán.

Tần Tư Hoán già rồi, chắc chắn có thể đọc được suy nghĩ trong mắt cậu.

Người đàn ông ưu nhã lấy khăn lau miệng, thấy Lộ Chỉ nhìn chằm chằm vào mình liền hỏi: "Làm sao vậy?"

"Chú, ngày mai anh đưa em ra sân bay đi!" Như vậy ngày mai cậu có thể đi học bốn tiết, sáng thứ 2 có thể về nhà.

"Không phải nghỉ Quốc Khánh sao?"

"Chính là em không có chỗ đi, cũng không thể nói với bố là đã trở về." Cậu cúi đầu, đôi mắt liếc liếc Tần Tư Hoán: "Hơn nữa ngày mai với thứ hai em còn có tiết học"

Tần Tư Hoán không lên tiếng.

Người đàn ông trầm mặc, sắc mặt không tốt lắm, trong ánh đèn màu trắng của nhà hàng, nghiêm túc, mắt u ám nhìn chằm chằm Lộ Chỉ một lúc lâu: "Thật vất vả mới trở về, mà không thể ở bên cạnh chú?"

Lộ Chỉ có chút bâng khuâng, lại nghe Tần Tư Hoán nói: "Chú ở một mình, ở nhà rất cô đơn. Tiểu Chỉ vất vả mới trở về, như thế nào cũng ở bên cạnh chú đến hết Quốc Khánh mới cho đi?"

"???"

Lộ Chỉ lòng thầm nghĩ, còn không phải sợ ông bố sao.

Cậu cũng có muốn đâu.

Tần Tư Hoán đứng dậy, tự nhiên mà nắm tay cậu, đi ra khỏi nhà hàng.

Hắn thong thả ung dung mở cửa xe, nói: "Đại học có bao nhiêu tiết học chú cũng biết, bảo bảo lâu lâu nghĩ học cũng không sao?" Hắn ân cần nói với Lộ Chỉ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...