🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: Ngoan Nhé

#tien161099

Tống Du nhận ra Tần Tư Hoán đang ngồi trong xe, chính là người đã giúp Lộ Chỉ trước cổng trường, hình như lúc đó Lộ Chỉ gọi là chú?

Tống Du cúp điện thoại, bỏ vào túi quần, hỏi Lộ Chỉ: "Đây là người thân?"

Lộ Chỉ từ khi nào đã có người chú như vậy?

"Không phải." Lộ Chỉ hừ một tiếng, liếc mắt nhìn Tần Tư Hoán, bên môi hắn ngậm ý cười, ngồi ở trong xe như một con chó già, cậu vỗ vai Tống Du, ôm lấy Tống Du cong lưng, cười tủm tỉm, giọng điệu phá lệ ngoan: "Chú, chú đưa tụi cháu đi chơi đi?"

Tần Tư Hoán nâng nâng cằm, ý bảo cậu lên xe.

Tống Du lên trước, ngồi ở ghế sau, lên xe khi lễ phép nói: "Chú, cảm ơn chú."

Năm lần bảy lượt bị Lộ Chỉ cười nhạo về tuổi tác, Tần Tư Hoán có chút mệt mỏi, hắn nhìn Tống Du qua kính chiếu hậu, hỏi: "Cháu ngày thường gọi tiểu Chỉ là gì?"

Lộ Chỉ vừa lúc ngồi trên ghế phụ, cúi đầu cài đai an toàn, nghe được câu Tần Tư Hoán nói, mặt bình tĩnh, bày ra bộ dạng người lớn, giọng điệu không gợn sóng, nhàn nhạt nói: "Tiểu Du bình thường gọi cháu là ba."

Tần Tư Hoán: "?"

...... Hắn không thể hiệu được người trẻ tuổi rốt cuộc suy nghĩ cái gì.

"Tôi thao mẹ cậu nha Lộ Chỉ! Cậu nói cho rõ ràng, hai chúng ta ai là ba?! Tôi mẹ nó vẫn chưa biết là ba hay ông nội đâu!"

Tống Du từ ghế sau nhảy dựng lên, giơ tay đánh đầu Lộ Chỉ.

Tay còn chưa đánh trúng, đã bị một bàn tay mạnh mẽ kiềm lại, người nọ dùng sức lực rất lớn, thiếu chút nữa liền đem tay hắn bẻ gẫy.

Tống Du: "Ai ai ai ai ai! Chú chú! Tay cháu đau! Đau a......"

Lộ Chỉ nhìn theo cánh tay Tần Tư Hoán, chính thấy Tống Du một mặt nhăn nhó kêu đau. Cậu chép miệng, hơi mở mắt đào hoa, vươn tay ở trên đầu Tống Du mà xoa xoa: "Con trai ngoan."

Tần Tư Hoán vẫn là không buông tay, ánh mắt chứa lệ khí, lạnh mặt nhìn Tống Du, tiếng nói lạnh lẽo: "Muốn chửi liền chửi là được, đánh Lộ Chỉ làm gì?"

"A, thì ra con cái đồ bất hiếu muốn giết cha?" Lộ Chỉ nhỏ giọng nói, trên mặt đều là ý cười, không sợ làm lớn chuyện chỉ chỉ Tần Tư Hoán, nâng cằm đắt ý: "Thấy không, này là chú tôi, hửm! Cậu là đồ ranh con còn dám ở trước mặt chú đánh tôi?"

Tần Tư Hoán buông tay, ánh mắt quét qua Lộ Chỉ, xụ mặt: "Ai là chú?."

Hắn vươn ra ngón tay, ở hầu kết Lộ Chỉ xoa xoa, giọng trầm thấp đầy áp lực, "Hửm?"

Lộ Chỉ, trái tim...... Không có tiền đồ mà bắt đầu đập nhanh.

Cậu nuốt nước miếng, tránh khỏi tay Tần Tư Hoán, quay đầu nhìn về phía bên ngoài cửa sổ, bất an liếm môi, càng liếm lại càng khô, "Tống Du, nói địa chỉ."

"À à, là." Tống Du đáp, nói địa chỉ cho Tần Tư Hoán: "Chú, liền ở con phố bên cạnh, lái xe ba phút là tới."

Nói xong, Tống Du nhịn không nói thầm, gần như vậy còn muốn đưa?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...