🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 37: Chương 37

Chương 37: Bắt Được Cái Đuôi Nhỏ Của Cô

Anh bắt được cái đuôi nhỏ của cô.

Gương mặt xinh đẹp của Hạ Tịch Quán đỏ lên, vội

vùng vẫy: “Anh làm gì thế, mau bỏ ra.”

Lục Hàn Đình không buông tay, còn túm cái đuôi mấy

cái: “Tình thú mới à?”

Hạ Tịch Quán ngây người, lúc này mới cảm thấy khác
thường, trong tủ quần áo nhiều đồ ngủ gợi cảm như
Vậy, sao lại có bộ đáng yêu như vậy, thì ra là… tình
thú.

Hạ Tịch Quán đưa tay đẩy anh: “Lục tiên sinh, anh

mặt dày thật đấy.”

Lục Hàn Đình túm đuôi của cô không buông, mày đẹp

nhướn lên: “Tôi mặt dày thế nào?”

“Bộ đồ ngủ này với những bộ khác trong tủ đều là do

anh chuẩn bị, mặt anh còn chưa đủ dày à?”

Lục Hàn Đình nhìn lướt qua tủ treo quần áo: “Quần áo

trong đấy không phải tôi chuẩn bị, là bà nội chuẩn bị

cho cô.”
Lão phu nhân?

Bạn đang đọc tại truyen.one

Hạ Tịch Quán nghẹn họng trân trối, thì ra lão phu

nhân… hiểu đến thế à?

Đúng là gừng càng già càng cay.

Lục Hàn Đình nhìn Tiểu Viên Viên: “Nó có ngoan
không?”

Hạ Tịch Quán cố gắng giành lại cái đuôi nhỏ của

mình: “Viên Viên rất ngoan.”

“Vậy sao em lại không ngoan thế?”

Anh nói vậy là có ý gì chứ, có phải định nói cô cũng là

một con mèo nhỏ không?

Bây giờ đuôi của cô còn đang nằm trong tay anh, thái
độ cợt nhả bắt nạt người khác của anh, giống như cô

là một bé mèo nhỏ đang bị anh trêu đùa trong tay vậy.

Lúc này, tiếng gõ cửa “cốc cốc” vang lên, thím Ngô ní
vọng từ ngoài cửa: “Thiếu gia, lão phu nhân bảo tôi
ninh cho cậu một chén canh, cậu tranh thủ uống nóng

nhé.

Có người tới!

Hạ Tịch Quán dùng một tay đây Lục Hàn Đình ra, sợ

người khác đi vào nhìn thấy cảnh này.

Lần này, Lục Hàn Đình thuận theo buông tay ra, anh
nhìn bộ dạng che che giấu giấu thẹn thùng xấu hồ của

cô, không khỏi mỉm cười.

Lục Hàn Đình đi ra mở cửa phòng, nhìn qua chén

canh trong tay thím Ngô, bình thường lão phu nhân

không có việc gì thường thích ninh cho anh một ít

canh linh tinh để uống thật, anh cũng sẽ ngoan ngoãn

uống hét, chiều lòng bà nội.

Lúc này, Lục Hàn Đình cũng không từ chối, uống hết

chén canh nóng.

Lục Hàn Đình vào phòng tắm qua chút nước lạnh rồi

đi ra, ngồi trên sô pha xem tài liệu.

Lúc này, anh cảm thấy trong người mình rất nóng,
nhiệt độ cơ thể tăng cao, cuối cùng giống như sóng

nhiệt cuồn cuộn khiến anh cảm thấy khó chịu.

Lục Hàn Đình ngẩng đầu nhìn thoáng qua. Hạ Tịch
Quán ngồi trên giường, đang cầm một quyển sách y

đọc, đoan trang, thanh thoát.

Bạn đang đọc tại truyen.one

Anh không nhìn nữa, cưỡng ép mình tập trung chú ý
Vào tài liệu trong tay, nhưng không một chữ nào vào

đầu.

Đình không quá tốt, rõ ràng là đang tức giận.

Lục lão phu nhân nghe trộm bị bắt quả tang cũng hơi
xấu hổ, bị Lục Hàn Đình tra hỏi như vậy, bà liền nhát,
đưa tay chỉ bác Phúc: “Không phải bà làm, đều là ông
ấy làm, là ông ấy cho một ít thuốc bổ vào canh của

cháu!”

 

 

 

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...