🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2875: Chương 2875

Chương 2875:

“Rơi nước mắt? Tôi tại sao phải rơi nước mắt?”

“Lễ nào em bị ném bỏ rồi, trở thành phi tần bị vứt bỏ vào lãnh cung không nên rơi nước mắt sao?”

Lâm Bắt Nhiễm suy nghĩ một chút, đích thật có lý: “Vậy Hàn Vương mau vê sớm một Hài đi! Những châm đỏ Trên mặt tôi chẳng những kiên tiêu, còn càng ngày càng nhiều, tôi sợ thực sự là bệnh truyền nhiễm gì đó, đến lúc đó lây sang anh.”

Trương Hàn híp mắt nhìn cô từ trên xuông dưới: “Những chấm đỏ đã lan sang trên người của em rồi?”

Có ý gì?

“Vậy để cho tôi xem một cái, trên người em có bị lan đến hay không!”

Hắn làm cái gì?

Cầm thú al Lâm Bắt Nhiễm vươn tay che kín quân áo mình: “Trương Hàn, anh còn như vậy, virus trên người tôi thực sự sẽ truyền nhiễm lên trên người anh đấy!”

Trương Hàn tự tay đầy ngã Lâm Bất Nhiễm xuống sàn nhà, hản từ trên cao nhìn cô: “Vậy không bằng đề virus tới nhanh Ban chút đi! Như vậy cũng chánh hảo thành toàn em.”

Nói xong, hắn hôn lên môi cô.

Lâm Bát Nhiễm trọn to hai mắt, cô mắt vài giây là để phản ứng kịp hắn đang làm những gi, cô hủy dung thành dáng vẻ thê này mà hãn còn hôn được, khẩu vị của hắn thật sự rất nặng.

Hai tay để ở trên ngực Trương Hàn, cô dùng sức đầy hẳn ra phía ngoài: “Ưm ưm… buông!”

Trương Hàn cũng không buông cô ra, hắn mở mắt nhìn dáng vẻ cô giãy giụa, còn hôn sâu hơn.

Cô thực sự rất ngọt, như là kẹo sữa bò mẹ hắn cho khi còn bé, không quá ngọt, lại làm cho thòm thèm, nhớ mãi không quên.

Trương Hàn cạy ra hàm răng của cô, hướng về phía cô công thành đoạt đât.

Lâm Bắt Nhiễm không hề có lực chống đỡ, dù sao lực đạo của cô chỉ đủ gãi ngứa cho hắn, cô chỉ đành bị động cho hăn hôn.

Cô tưởng nụ hôn này sẽ rất nhanh kết thúc, thế nhưng hắn giống như bị nghiện, đè nặng cô hôn rât lâu.

Nụ hôn vốn thô bạo bá đạo cũng từ từ trở nên dịu dàng, đây là thời khắc hiếm có mà hắn dịu dàng.

Lâm Bát Nhiễm vẫn cảm thấy mình chưa từng hiểu người đàn ông này, cô chưa từng chạm được trái tim thật sự của hãn, có đôi khi cô thậm chí không biết hắn có trái tìm hay không.

Không biết qua bao lâu, ngay lúc Lậm Bát Nhiễm cảm thấy môi lưỡi bắt đầu tê dại, gân như không còn tri giác, Trương Hàn mới buông lỏng cô ra.

Nụ hôn này làm cho tâm trạng của hẳn tốt, hắn vươn tay xoa xoa tóc mái cô, lộ ra vài phần cưng chiều.

Người đàn ông như Trương Hàn vô cùng có dã tính, như là dã thú trong rừng rậm lúc nào cũng có thê sẽ nhào lên, khiên người ta run sợ, nhưng lúc nào cũng tản ra mị lực, hiện tại hăn đột nhiên bồ thí dịu dàng với cô, Lâm Bất Nhiễm không khỏi giật mình.

Cô xoay mặt đi: “Hàn Vương, đủ chưa, đủ rồi thì có thể buông tôi ra chưal?”

“Nếu như tôi nói không có đủ thì sao?”

“Tôi tới tháng rồi, hôm nay mới ngày thứ hai!” Lâm Bất Nhiễm không thể không tốt bụng nhắc nhở hắn.

Trương Hàn bỗng thầy mắt hứng, hắn chau mày kiếm sau đó lật cả người, nằm ở bên người Lâm Bất Nhiềm.

Hai người cứ như vậy lặng lặng nằm, không nói gì thêm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...