🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2573: Chương 2573

Chương 2573:

Lúc này căn này phòng nhỏ im phác, thiếu niên lặng thỉnh đứng dưới ngọn đèn mập mờ, sau đó cậu chậm rãi giơ tay lên, lòng bàn tay to rơi trên chữ “Họa” kia, nhè nhẹ v**t v*.

Họa.

Lục Họa.

Lâm Mặc đặt chiếc khăn dưới cánh mũi, ngửi sâu.

Thơm.

Thơm quá.

Là mùi hương trên người cô.

Mỗi một lần cô chủ động tới gần cậu, cậu đều:có thê ngửi được mùi hương trên người cô, là mùi hương sạch sẽ nhẹ nhàng của thiếu nữ.

Chiếc khăn này chắc là thứ tùy thân của CÔ, tự nhiền nhiễm mùi thơm cơ thể của cô.

Lâm Mặc khép mi, yết hầu nhô ra cuộn trên dưới.

“A Mặc.” Lúc này phía sau đột nhiên truyền đến giọng Lâm Bát Nhiễm.

Lâm Mặc nhanh chóng mở mắt, cậu nhét chiếc khăn vào tủi quân mình sau đó xoay người, Lâm Bắt Nhiễm xuông giường, lúc này đang yêu ớt dựa vào cạnh cửa.

Lâm Bát Nhiễm có thể đi bộ, nhưng đùi phải đã bị què, cô ấy, đi từng bước một qua, lúc bắt đầu cô ây còn xung đất đi hai bước, thế nhưng người chung quanh đều chê cười có ây, nói cô ây người què.

Dân dần Lâm Bắt Nhiễm không đi nữa, cũng không chịu ra ngoài, cô ấy từ chối tất cả những. gì vê thê giới bên ngoài, hoàn toàn phong bê chính mình.

Mỗi một ngày cô ấy đều trôi qua trong bóng tôi; trồn trên chiếc giường của mình.

“Chị, sao lại xuống giường rồi?” Lâm Mặc nhanh chóng tiên lên.

Lâm Bát Nhiễm nhìn em trai mình: “A Mặc, có phải em đã thích cô bé tên Lục Họa ban nãy rôi không?”

Lâm Mặc không đáp.

Con ngươi Lâm Bất Nhiễm có chút tan rả: “Cô bé kia tốt, thực sự tốt, chị căn cô ấy một ngụm, cô ấy còn ôm chị, nói với chị, không sao đâu, hét thấy đều là quá khứ. Cô gái thanh thuận tốt đẹp như vậy A Mặc của chị chắc chắn sẽ thích.”

“Chi, em đã đuổi cô ấy đi rồi, về sau cô ây sẽ không trở lại.” Nói rồi Lâm Mặc đỡ Lâm Bất Nhiệm đến trên giường, cậu không hề nhắc đến Lục Họa, chỉ là nói: “Đúng vậy, hết thảy đều là quá khứ, tỷ, ngày mai chúng ta sẽ vào viện, chỗ bệnh viện đã sắp xếp xong tất cả, chúng ta chữa chân trước, đợi chân lành thì chúng ta liền rời khỏi nơi đây…”

“A Mặc, vì sao em lại đuổi cô bé đi chứ? Em tưởng… chỉ cần cô bé không hiện ra ở trước mặt của em là được, phải không?” Lâm Bất Nhiễm lắm bẩm.

Lâm Mặc không có tâm tình sóng lớn gì, cậu chỉ rủ xuống mí mắt, đắp kín chăn cho Lâm Bắt Nhiễm: “Chúng ta rời khỏi đây ra nước ngoài, chị, em sẽ cùng chị bắt đầu cuộc sống mới.”

Lâm Bát Nhiễm nhìn em trai mình: “A Mặc, em đã định hết chuyện tương lai rôi, mang chị ra nước ngoài cũng là chuyện sớm muộn, đã như vậy, vậy sao em đột nhiên vào Nhất Trung, chị nhớ hiệu trưởng Dương mậy lần đến tận nhà mời, em đều từ chôi, chị còn ở trong ngăn kéo em thấy được thư, mời đại học Stamford của Mỹ, em vón là thiêu niên thiên tài, căn bản không cân học cấp ba nữa.”

Lâm Mặc không nói gì, có đôi khi im lặng chính là ngầm đồng ý.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...