🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2429: Chương 2429

Chương 2429:

Hà Băng khựng lại, tư thế bây giờ của bọn họ thực sự rất dễ dàng khiến người ta liên tưởng xa xôi, như là Tuyết Nương đang “lấy lòng” anh.

“Người nào?” Độ cảnh giác của Diệp Minh rât cao, anh nhanh chóng nghiêng đầu, cặp mắt sâu thẳm bén nhọn kia bắn qua nơi đây.

Hà Băng Nhất tiến vào trong đôi mắt anh.

Ánh mắt cô dời xuống, chỉ thấy dây lưng bên hông anh đã mở, cái quần màu đen kia cũng cởi…

Cô xoay người rời đi.

“Hà Băng!”

Lúc này phía sau vang lên một giọng trầm thấp, Diệp Minh đuổi tới, nắm lại cổ tay mảnh khảnh của cô.

Hà Băng bị ép dừng bước, cô dùng sức rút tay mình về: “Buông!”

Minh rât cao, anh nhanh chóng nghiêng đầu, cặp mắt sâu thẳm bén nhọn kia bắn qua nơi đây.

Hà Băng Nhất tiến vào trong đôi mắt anh.

Ánh mắt cô dời xuống, chỉ thấy dây lưng bên hông anh đã mở, cái quần màu đen kia cũng cởi…

Cô xoay người rời đi.

“Hà Băng!”

Lúc này phía sau vang lên một giọng trầm thấp, Diệp Minh đuổi tới, nắm lại cổ tay mảnh khảnh của cô.

Hà Băng bị ép dừng bước, cô dùng sức rút tay mình về: “Buông!”

Cô giãy giụa rât mạnh, Diệp Minh trực tiếp khom lưng, ôm ngang cô lên đưa Vào phòng.

“Buông, anh tên khốn này!”

Diệp Minh trực tiếp ném cô vào giường lớn mềm mại, cô nhanh chóng đứng dậy, thế nhưng cơ thể to lớn của người đàn ông đã đè xuống.

Tay cô bị bàn tay thô ráp của anh bao lấy, nhắn xuống dưới một cái…

“Mắng thêm một tiếng nữa xem?”

Anh lạnh lùng không vui nhìn chằm chằm cô, trong cánh môi mỏng lạnh tràn ra vài chữ đơn giản.

Hà Băng khựng lại, trên người anh không có phản ứng.

Cô hiểu làm anh. Cả nhà tải app truyệnhola đọc tiếp nhiều nhé!

Cô còn tưởng rằng anh và Tuyết Nương…

Hà Băng muốn rút tay mình về: “Buông!”

Diệp Minh lúc này mới buông lỏng cô ra, trọng lượng trên giường đè nặng chợt rút ra.

“Em gái, em hiểu lầm Thành gia rồi, chỗ mang chân giả của Thành gia sưng đỏ nhiễm trùng, vừa rồi chị chỉ bôi thuốc cho Thành gia thôi.” Tuyết Nương tiến lên giải thích.

Thì ra là vậy.

Trong hai mắt Hà Băng tràn ra vài phần chột dạ, cô nhìn Diệp Minh, Diệp Minh thân cao chân dài đứng nghiêm, đưa lưng về phía cô, vươn tay cởi xuống dây lưng màu đen.

Cô đi lên trước, đi tới bên người anh: “Diệp Minh, xin lỗi, vừa rồi…”

Diệp Minh tùy ý ném dây lưng vào trên ghế salon, phát động môi mỏng: “Không cần xin lỗi, em nghỉ ngờ anh cũng rất bình thường.”

Nói xong anh đi đến phòng tắm.

Thế nhưng một bàn tay nhỏ duỗi tới, thật chặt kéo lại góc áo của anh.

Diệp Minh dừng bước, anh rủ mắt nhìn bàn tay nhỏ bé kia, trầm giọng nói: “Thả tay.”

Hà Băng lắc lắc đầu nhỏ, kéo chặt hơn: “Không thả.”

Diệp Minh gạt tay cô ra.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...