🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2183: Chương 2183

Chương 2183:

 

Cô đã trở về!

 

Ngày hôm nay Diệp Linh mặc chiếc đầm dài hai dây màu đỏ thắm, chiếc đầm dài hoàn mỹ buộc vòng quanh dáng người lả lướt của cô, mái tóc quăn màu trà xõa xuống, lộ ra khuôn mặt mềm mị khó khăn lắm lớn chừng bàn tay, vết sẹo trên má phải kia đã biến mắt, lúc này ánh nắng chiếu đến, cô đứng giữa ánh dương óng ánh, trong tay ôm Tiểu Điềm Điềm, mặt mày cong cong, cười rực rỡ không gì sánh được về phía anh.

 

Trong một giây, tất cả ký ức của Cố Dạ Cần quay về nhiều năm trước, ánh mắt đầu tiên ngoài song cửa Diệp gia, cô chính là rực rỡ mà tỏa năng xông vào tầm mắt của anh như vậy.

 

Giờ khắc này, Diệp Linh rốt cục đã tìm về chính mình.

 

Cố Dạ Cẩn nhanh chóng nhấc chân dài, đi tới hướng cô.

 

Trên đường anh va vào người đi đường, người ta chỉ trích anh: “Này, anh bị cái gì đấy, đi đứng không nhìn à?”

 

Cố Dạ Cẩn không ngừng bước, thậm chí, anh phảng phất cũng không nghe được, toàn bộ ánh mắt anh hướng đến, tất cả dịu dàng nơi đáy lòng, đều là cô.

 

Anh tiến lên, đi tới trước mặt cô.

 

Chậm rãi giơ tay lên, sờ lên mặt cô.

 

Anh không xác định, bây giờ là có phải là một giấc mộng không?

 

Anh muốn xác nhận nhiệt độ trên người cô, chỉ có nhiệt độ của người cô mới làm anh có cảm giác an toàn.

 

Anh xoa lên mặt của cô, da thịt cô mềm mịn trơn nhẫn, là ấm áp.

 

Thật là ấm áp.

 

Anh câu khóe môi, lưu luyến mềm mại cười với cô, thật tốt.

 

Cô đã trở về.

 

Vết sẹo trên má phải đã biến mắt, người phụ nữ hơn hai mươi tuổi chính là độ tuôi tươi đẹp nhât, cô tìm vê chính mình, trong mắt đều là ánh sáng.

 

Cố Dạ Cần vươn cánh tay có lực ôm cô vào trong lòng, ôm chặt lấy, hận không thể nhào nặn cô vào trong cốt nhục mình, chôn đầu mình ở trong mái tóc cô, tham lam mà thành tín ngửi mùi hương trên người cô, khàn giọng thật thấp lắm bẩm nói: “Linh Linh, anh biết mà… em nhất định sẽ trở về.”

 

Diệp Linh câu đôi môi đỏ mọng, nhẹ giọng nói: “Cố Dạ Cần, em nói rồi, em sẽ trở về.”

 

“Em đã xử lý xong quá khứ rồi?”

 

“Dạ.” Diệp Linh gật đầu.

 

“Vậy… về sau của em, tương lai của em, có thê giao cho anh không?”

 

Diệp Linh lại gật đầu: “DạI”

 

Cố Dạ Cần nhếch môi mỏng.

 

Y y nha nha.

 

Lúc này thanh âm bập bẹ vang lên, hóa ra là Tiểu Điềm Điềm bị bỏ lơ đã bị bố và mẹ biến bé thành nền xanh, bé quơ quơ bàn tay đeo đồng hồ nhỏ thị kháng nghị, không phục.

 

Đều nói con gái là tiểu tình nhân kiếp trước của bố, nhưng bố nhà bé lại yêu mẹ bé hơn nhiều!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...