🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2180: Chương 2180

Chương 2180:

 

Dùng lược chải mái tóc ngắn, xác định mình đã hoàn mỹ vô khuyết sau đó anh cầm chìa khóa xe rời nhà.

 

Nửa giờ sau, xe sang dừng ở ngoài sân bay, anh nhắc đôi chân dài bước lên bậc thang, ngay từ đầu là đi, sau đó từ từ bước chân tăng tốc, biến thành chạy.

 

Anh chạy vào đại sảnh sân bay.

 

Lúc này, loa phát thanh của sân bay đang phát — quý hành khách thân mến, xin chào, chuyến bay từ XX đến XX đã hạ cánh thành công, cảm ơn sự hợp tác của quý khách.

 

“Mau nhìn, con gái đã trở về!”

 

“Chồng ơi, ở đây này!”…

 

Rất nhiều người đều đi lên đón người thân, người yêu bạn bè đều từ cánh cửa kia của sân bay.

 

Bọn họ ôm nhau, cười rạng rỡ, vui mừng đoàn tụ.

 

Có Dạ Cẩn một mình đi tới lối vào, anh ghé vào cửa sô nhìn, tât cả mọi người đều đã đi ra, lại chẳng thấy cô đâu.

 

Anh đi tới bên cạnh nhân viên công tác, mở miệng hỏi: “Tất cả mọi người đi ra rồi sao?”

 

“Đúng vậy, tiên sinh.”

 

Rằm, một tiếng, nhân viên công tác đóng cánh cửa kia lại.

 

Cố Dạ Cẩn đứng lặng tại chỗ, con ngươi đen sâu thẳm chậm rãi tràn ra đau thương, cô chưa trở về.

 

Đảo mắt, một tháng sau.

 

Diệp Linh vẫn chưa trở về.

 

Cả ngày hôm nay Cố Dạ Cần nhốt mình ở trong phòng, anh nhìn chăm chằm đồng hồ trên cổ tay rắn chắc, đồng hồ “tik tok” di chuyển, một vòng lại một vòng, mãi đến khi kim dài sắp chỉ đến con số 12.

 

Rất nhớ cô.

 

Rất nhớ Điềm Điềm.

 

Thật sự rất nhớ hai mẹ con cô.

 

Anh đã không khống chế được muốn đi tìm cô.

 

Nhưng, anh không thể đi.

 

Một tháng này mỗi một phút mỗi một giây anh đều chịu đựng giày vò, vô số lần anh đã từng kích động, bay đến nơi cô đến, dù cho len lén liếc nhìn cô một cái cũng tôt, nhìn Điêm Điêm có lớn lên hay không, thế nhưng, anh không dám.

 

Thực sự không dám.

 

Anh Cố Dạ Cần cả đời này không biết chữ “sợ” viết như thế nào, thế nhưng giờ này khắc này, anh cuối cùng đã sợ.

 

Rất sợ, cô cứ như vậy rời khỏi anh.

 

Càng sợ, đây chính là kết cục của cô và anh.

 

Anh lấy điện thoại ra, ngón tay thon dài lướt đến chuỗi số điện thoại quen thuộc tận xương, sau đó nhắn gọi.

 

Bên kia vang lên một chuỗi tiếng nhạc du dương, là bài Quãng đời còn lại).

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...