🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2161: Chương 2161

Chương 2161:

 

“Vậy được, thái thái mới vừa tỉnh, ăn một chút mỳ trước đi! Lát nữa thử đút cho Tiểu Điềm Điềm chút sữa.” Bà vú chuyên nghiệp nói.

 

Lúc này Hạ Tịch Quán mở ly giữ ấm ra: “Linh Linh, cậu vừa mới sinh con, ăn chút mỳ đường đỏ trước đi.”

 

Diệp Linh nhận đũa: “Quán Quán, để tớ tự ăn.”

 

“Linh Linh, hay là tớ đút cậu nhat Từ giờ trở đi cậu đã ở cử rồi, một tháng này tự cậu phải chú ý, phụ nữ ở cử phải thật cẩn thận, không chú ý một chút sẽ mắc mấy bệnh hậu sản đó.”

 

“Tớ biết rồi.” Diệp Linh gật đầu.

 

Hạ Tịch Quán gắp mỳ đưa tới bên môi Diệp Linh, Diệp Linh không ăn, cô nghiêng mặt nhìn về phía Cố Dạ Cần, từ cô lúc tỉnh lại bóng người cao lớn ấy vẫn đứng ở đó.

 

Cố Dạ Cần đã cởi áo khoác ngoài, lộ ra chiếc áo xám lạnh bên trong, quần tây dài đen, lúc này anh một tay đút trong túi quần, dáng người anh tuấn cao ngất.

 

Cố Dạ Cẩn thấy cô nhìn, trái tim đã phải chịu vắng vẻ trong nháy mắt sống lại, ánh mắt anh rực sáng nhìn lại cô.

 

Trong con ngươi thâm thúy nước sơn ấy đều là cái bóng của cô.

 

Có đôi khi, có mấy lời, căn bản không cần phải nói ra, một ánh mắt cũng đã đủ.

 

Diệp Linh dời đi ánh mắt, há miệng nhỏ căn một chút mỳ, cúi đầu ăn.

 

Hạ Tịch Quán nhất thời cảm giác mình đã thành bóng đèn, cô hình như có chút… không hiểu chuyện rồi: “Khụ, Linh Linh, tớ còn phải làm việc, Cô tổng, anh tới đút Linh Linh đi! Chờ tôi bận xong về sẽ hầm canh cho Linh Linh.”

 

Diệp Linh nhanh chóng đưa ngón tay ra kéo góc áo Hạ Tịch Quán, dáng vẻ muốn nói lại thôi.

 

Hạ Tịch Quán lúc này che miệng cười trộm: “Linh Linh, cậu làm sao vậy, sao tớ lại cảm giác sinh con xong cậu lại thẹn thùng hơn rồi?”

 

Trước kia Diệp Linh là đóa hồng đỏ có gai, hiện tại Diệp Linh sinh con gái xong biến hoá rất lớn, cô trở nên mềm mại, mềm như nước.

 

Diệp Linh quẫn bách nói không ra lời.

 

“Bác sĩ HạI” Cô Dạ Cân nhâc chân tiên lên, tiếp nhận ly giữ ấm trong tay Hạ Tịch Quán: “Cô đi làm việc đi!”

 

Anh không vui nhìn Hạ Tịch Quán, ý kia là – bớt nói đi, mau mau ra ngoài!

 

Yes Sirl Hạ Tịch Quán bằng tốc độ nhanh nhất biến mắt.

 

Cố Dạ Cần ngồi ở trên giường, nhìn về phía Diệp Linh, mái tóc đen được búi lên đã xốc xếch tán lạc xuống, có vài sợi rơi vào cần cổ trắng duyên dáng, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp trắng noãn lộ ra vài phần tái nhợt, chắc có lẽ do vừa mới sinh nên đã hao tổn khí lực, cả người cô hiện lên vài nét đẹp nhỏ bé và yêu ớt, mà vẻ mêm yêu của phụ nữ khi ở cử là thứ khiến người đàn ông trìu mến nhất.

 

Cố Dạ Cẩn toàn thân như nhữn ra, nhấc đũa đút cô một miếng mỳ, Diệp Linh há miệng ra ăn.

 

“Ăn ngon không?” Anh dịu dàng hỏi.

 

Diệp Linh ngước mắt nhìn anh, trong tròng mắt thắm lấy ánh nước, vài phần uất ức lắc đầu: “Không ăn được.”

 

Đường đỏ có mùi vị là lạ.

 

Cố Dạ Cần đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của cô, cưng chiều nói: “Ngoan, trước nhịn một chút, đợi hết ở cử sẽ mua kem cho em.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...