🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2071: Chương 2071

Chương 2071:

 

Cả người Diệp Linh đắm chìm trong trong ánh mặt trời, cô chậm rãi hít thở sâu một hơi, trong lòng bỗng trào dâng niềm khao khát và dễ chịu chưa từng có, nhưng cô không chắc chắn: “Quán Quán, tớ thực sự có thể bắt đầu lại sao?”

 

Hạ Tịch Quán dùng sức gật đâu: “Đương nhiên rồi Linh Linh, mỗi ngày trong tương lai sẽ là trái tim của anh hướng về, mây mù tản ra, một ngày nắng đẹp lại đến.”

 

Trong con ngươi nhợt nhạt kia của Diệp Linh từ từ nhuộm vào sắc màu, cô nhẹ giọng nói: “Ừ, tớ cũng tin vậy.”

 

Diệp Linh không mang gì cả, hai tay trống không theo Hạ Tịch Quán đến sân bay.

 

Tòa thành thị Hải Thành này có quá nhiều hồi ức, cô cái gì cũng không muốn mang, chỉ mang theo bản thân rời đi.

 

Rôt cục, cô đã cách xa thành phô này, đi đến phương xa.

 

Cô muốn bắt đầu lại.

 

Trong đại sảnh sân bay, Hạ Tịch Quán dặn dò: “Linh Linh, tớ đi lấy vé, cậu ngoan ngoãn ngồi ở chỗ này chờ tớ, không được đi lung tung, biết chưa?”

 

“Biết rồi mà Quán Quán, tớ cũng không phải con nít ba tuổi nữa, yên tâm, cậu mau đi đi.”

 

Hạ Tịch Quán rời đi.

 

Lúc này cách đó không xa đứng nghiêm hai bóng người cao ngắt, là Lục Hàn Đình và Cố Dạ Cần, bọn họ tới.

 

Lục Hàn Đình nhìn một chút Diệp Linh, rồi lại nhìn về phía Cố Dạ Cần: “Cậu nói xem, cô ấy sẽ thực sự quên cậu sao?”

 

Cố Dạ Cần không có biểu cảm gì, môi mỏng nhấp nhẹ một cái, sau đó anh nhắc đôi chân dài, đi lên trước.

 

Anh từng bước một đi tới hướng Diệp Linh.

 

Diệp Linh cầm trong tay một cây kẹo ô mai, cô cúi đầu, muốn lột bọc vỏ kẹo ra.

 

Thế nhưng bốp một tiếng, kẹo ô mai không cần thận rớt xuống đất.

 

Oi.

 

Kẹo của tôi!

 

Diệp Linh nhanh chóng ngồi xổm người xuống nhặt.

 

Thế nhưng có một bàn tay nhanh hơn cô một bước thò qua đây, nhặt lên kẹo ô mai của cô.

 

Diệp Linh ngắng đầu, lập tức liền thấy Cố Dạ Cần đứng ở trước mắt.

 

Cố Dạ Cần dịu dàng nhìn cô, sau đó cầm kẹo trong tay đưa cho cô: “Kẹo của em.”

 

Diệp Linh vươn tay nhận lấy kẹo, vô cùng lịch sự nói cảm ơn: “Vị tiên sinh này, cảm ơn anh.”

 

Vị tiên sinh này…

 

Cố Dạ Cần biết, cô đã quên anh.

 

Anh khẽ câu môi: “Không cần cảm ơn.”

 

Lúc này Hạ Tịch Quán đã đi tới: “Linh Linh.”

 

“Quán Quán, lấy được vé rồi à?”

 

“Ừ, lấy được rồi.” Nói rồi Hạ Tịch Quán nhìn về phía Cố Dạ Cẩn: “Linh Linh, vị này chính là?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...