🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2033: Chương 2033

Chương 2033:

 

Cố Dạ Cần giơ tay lên xoa xoa mái tóc dài của Diệp Linh: “Đừng sợ, anh không sao, em không phải muốn ăn cơm tối sao, anh nấu chút mỳ ăn với em nhé?”

 

“Dạ.”

 

Cố Dạ Cần xuống bếp lần nữa, nấu một tô mì cho Diệp Linh.

 

Trong ngọn đèn vàng của phòng ăn, Diệp Linh ăn một miếng mì, Cố Dạ Cần thấp giọng hỏi cô: “Ngon không?”

 

“Ngon.”

 

Cố Dạ Cẩn mở miệng: “Đút anh, anh cũng muốn ăn.”

 

Diệp Linh liền đút anh một ngụm, thế nhưng sau khi đút, trong tô cô cũng chỉ thừa lại một chút.

 

“Anh ăn hết mì của em rồi.” Diệp Linh chau mày, không vui.

 

Cố Dạ Cẩn không muốn để cô ăn nhiều, cô vừa ăn xong cơm tối, dễ đầy bụng.

 

“Giận à?” Cô Dạ Cân tiên tới hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ đang tức giận của cô.

 

“Em không có tức giận!” Diệp Linh trong miệng nói không tức giận, thế nhưng trên mặt đều viết em rất tức giận đó nhai Cố Dạ Cần cười ôm cô vào trong ngực mình: “Đừng tức giận mà, anh chỉ ăn của em một miếng mà thôi, về sau phạt anh một năm 365 ngày mỗi ngày đều nấu mì cho em, có được không?”

 

Người này… thật đúng là biết dỗ ngon dỗ ngọt Diệp Linh nắm quả đắm nhỏ nện cho anh vài cái, cuôi cùng ôm hông anh, ngước khuôn mặt nhỏ nhìn anh: “Vậy về sau không cho phép anh cướp đồ ăn của em nữa.”

 

Cố Dạ Cần trực tiếp hôn lên môi cô.

 

Cố Dạ Cần không mang Diệp Linh đến chỗ Hạ Tịch Quán, Hạ Tịch Quán gọi điện thoại tới anh đều từ chối không tiếp.

 

Hiện tại anh đã không đến công ty, mỗi ngày ở cùng Diệp Linh, anh cho rằng Diệp Linh sẽ trong sự bầu bạn của mình, ngày qua ngày rồi cũng sẽ tốt hơn.

 

Thế nhưng rất đáng tiếc, Diệp Linh bắt đâu quên ởi rât nhiêu thứ.

 

Tỷ như cô sẽ quên mình vừa tưới hoa, cô sẽ quên để lại chìa khóa trong phòng mà không lấy, dần dần, trước mặt cô xuất hiện rất nhiều khuôn mặt xa lạ, ngày hôm qua Hoa tỷ tới, cô thậm chí ngay cả Hoa tỷ cũng không nhớ.

 

Bản thân cô không phát hiện được mình đang bắt đầu quên chuyện, quên người, nhưng nhìn vẻ mặt thâm trầm và nghiêm nghị của Cố Dạ Cần, cô đại khái đoán được mình đang bị bệnh.

 

Tối hôm đó, trong biệt thự.

 

Cố Dạ Cần ở phòng bếp chuẩn bị bữa cơm, anh gọi cô: “Linh Linh, cầm chén đũa chuẩn bị ăn thôi.”

 

“Ah, dạ.” Cô ngoan ngoãn câm hai cặp chén đũa để lên bàn.

 

Lúc này Cố Dạ Cần đi ra, trong tay anh bưng canh gà.

 

Diệp Linh tiến tới ngửi một cái, nhanh chóng mặt giãn ra vui cười: “Thơm quá à”

 

Đầu nhỏ của cô được xoa xoa, người đàn ông lấn tới hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ của cô: “Thơm à? Thơm thì ăn nhiều một chút.”

 

“Dạ.” Diệp Linh dùng sức gật đầu: “Để em đi lấy chén đũa.”

 

Cô vui sướng bước vào phòng bếp.

 

Lúc câm chén đũa trong tay đi ra cô mới phát hiện trên bàn cơm đã bày xong hai bộ chén đũa, vừa rồi cô đã lấy, cô lập tức giật mình tại chỗ, gương mặt mù mịịt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...