🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2027: Chương 2027

Chương 2027:

 

Hai tay nhỏ bé xuôi ở bên người siết thật chặt thành quyền, móng tay bóp vào trong lòng bàn tay cũng không cảm thấy đau nhức, cô toàn thân run rẩy, cuối cùng chậm rãi cong người, như con thú nhỏ thống khổ bạo phát ra tiếng gào thét sau cùng: “Aaaa–l”

 

Cố Dạ Cần nhìn cô như vậy, trái tim trực tiếp ngã vào trong vực sâu, anh biết, hạnh phúc có thể chạm tay đến cuối cùng vẫn như bọt biển, vỡ tan.

 

“Linh Linh…” Chính anh xốc xếch cũng không biết nên nói cái gì.

 

Lúc này thân thể Diệp Linh mềm nhũn, trực tiếp ngất xỉu.

 

Trong bệnh viện.

 

Cố Dạ Cần ôm Diệp Linh, lúc này trên người của anh đều là máu, váy Diệp Linh đã bị máu thắm ướt, lúc này tuyệt đối là thời khắc chật vật luống cuống nhất trong cuộc đời của người đàn ông tôn quý nhất Hải Thành, bước chân của anh cũng bắt đầu mát trật tự.

 

Bên ngoài phòng giải phẫu, Hạ Tịch Quán vươn tay: “Cố tổng, mau giao Linh Linh cho tôi.”

 

Cố Dạ Cần nhẹ nhàng đặt Diệp Linh ở trên băng ca, Hạ Tịch Quán đeo khẩu trang, phân phó nói: “Lập tức tiến hành phẫu thuật.”

 

“Vâng, Prof. Hạ.”

 

Cửa phòng giải phẫu bị đẩy ra, bác sĩ y tá đã sẵn sàng chạy vào.

 

Hạ Tịch Quán cũng định đi vào, thế nhưng ống tay áo của cô bị kéo lại.

 

Ngón tay rõ ràng khớp xương Cố Dạ Cần lôi lên, đầu ngón tay anh dính máu, sắc mặt âm u như đông lại một tầng sương lạnh, môi mỏng mắp máy, anh mới từ trong cổ họng bật ra vài câu khàn khàn: “Cô ấy sẽ không sao, đúng không?”

 

Anh không chắc chắn, nên muốn xác nhận một chút.

 

Hạ Tịch Quán: “Cố tổng, tôi sẽ có hết sức có thê.”

 

“Ừ.” Cố Dạ Cần gật đầu, anh giảm thấp tiếng nói: “Tôi không thể mất đi cô ấy, nhờ cô.”

 

Trong tròng mắt sáng kia của Hạ Tịch Quán lóe lên tia kinh ngạc, Cố Dạ Cần là ai, anh chính là… một kẻ cao ngạo, anh vậy mà cũng sẽ dùng chữ “nhò”.

 

“Được.” Hạ Tịch Quán nhanh chóng vào phòng giải phẫu.

 

“Âm” một tiếng, cửa phòng giải phẩu đóng lại, đèn đỏ bên trong sáng lên.

 

Cố Dạ Cần đứng trong hành lang đợi, rất nhanh thân thể cao to theo tường tuột xuống, vị thủ phủ Hải Thành này ngồi phệt trên mặt đất, đầu dựa tường, anh ngâng đâu, hai mắt trông rông nhìn chằm chằm trần nhà trên hành lang bệnh viện.

 

Lúc này Ôn Lam đầy xe lăn tới, Ôn Lam nhìn đèn đỏ trong phòng giải phẫu, run giọng hỏi: “A Cần, Diệp… Diệp Linh thực sự mang thai?”

 

Cố Dạ Cần vẫn duy trì tư thế như vậy không hề động, anh nhẹ giọng đáp: “Đúng vậy, song, hiện tại con mắt rồi, mẹ, mẹ vui rồi chứ.”

 

“Mẹ… mẹ không biết Diệp Linh mang thai, sao nó lại mang thai…”

 

“Ngược lại bây giờ thân thể con cũng không có con được nữa, có lẽ đây chính là… mệnh số của Cố gial, Các người làm chuyện ác quá nhiều, trời cao cũng phải trừng phạt Cô gia đoạn tử tuyệt tôn.”

 

Cố Dạ Cần như vậy rất an tĩnh, an tĩnh khiến người ta sợ hãi, Ôn Lam hối hận vô cùng: “A Cần, mẹ… mẹ không phải cố ý, đó cũng là cháu mẹ, mẹ… mẹ…”

 

Cố Dạ Cẩn khẽ động, con ngươi đen rơi trên mặt Ôn Lam, anh gọi một tiếng: “Mẹ”

 

“Ừ.” Ôn Lam nhanh chóng đáp.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...