🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1946: Chương 1946

Chương 1946:

 

“Ah.” Diệp Linh cũng không nói gì, mà ngoan ngoãn nhận thuốc, uống hết.

 

Tiểu Lan đứng ngồi không yên, ả âm thầm nhìn chằm chằm Diệp Linh, chỉ sợ Diệp Linh mách, thế nhưng kỳ quái là, Diệp Linh lại không nói gì.

 

Ả bỏ thuốc trong canh Cố Dạ Cần, Diệp Linh không quan tâm?

 

Cố Dạ Cần là chồng của cô mà.

 

Diệp Linh đưa cái chén không cho Cố Dạ Cần, cô giơ tay lên lười biếng lười cuốn lọn tóc: “Ăn cơm thôi! Tôi đói bụng rồi.”

 

Trong phòng ăn.

 

Cố Dạ Cần và Diệp Linh bắt đầu ăn cơm chiều, Tiểu Lan đưa canh lên, mỗi người một chén.

 

“Tiên sinh, thái thái, đây là canh phu nhân phân phó chưng cho hai người, hai người uống lúc còn nóng đi!” Tiểu Lan nói.

 

Cố Dạ Cần nhìn Diệp Linh, gần đây khâu vị của cô đêu rât kém, tuy đói bụng, nhưng chỉ có ăn một chút cơm tẻ.

 

Lúc này Diệp Linh nhìn lại, câu đôi môi đỏ mọng: “Cố tổng, anh nhìn tôi làm cái gì, mau ăn canh đi!”

 

Nói rồi Diệp Linh cầm muỗng nhỏ lên, ăn một ngụm canh, cô mặt mày cong cong tán dương: “Cố tổng, mẹ anh sai người chưng canh ngon thật, rất tươi mát.”

 

Cố Dạ Cẩn cũng cầm muỗng nhỏ lên nếm thử một miếng.

 

Diệp Linh hỏi: “Ngon không?”

 

Cố Dạ Cần gật đầu: “Ừ, ngon.”

 

Một trận bữa cơm kết thúc, Diệp Linh đi lên lâu: “Cô tông, anh còn phải đên thư phòng làm việc nhỉ! Tôi đi ngủ trước.”

 

Cố Dạ Cần vươn cánh tay ôm vòng nhỏ nanh mềm mại của cô, môi mỏng rơi trên khuôn mặt cô: “Anh ở cùng em.”

 

Diệp Linh nhướng mày liễu tinh xảo hờn dỗi liếc anh: “Cố tổng, tôi tới tháng rồi, không thể chơi với anh, bằng không rất dễ dàng mắc bệnh phụ khoa, nếu như anh có nhu cầu, phải đi tìm người khác chơi rồi!”

 

Đôi mị mâu câu nhân của Diệp Linh nhưữ có như không nhìn thoáng qua.

 

hướng Tiểu Lan.

 

Cố Dạ Cần nghiêm phạt bắm thắt lưng mềm của cô.

 

A!

 

Diệp Linh đau chau mày, yêu kiều kêu lên trong ngực anh.

 

Tiếng kêu này trực tiếp làm cho vòng hông to lớn của Cố Dạ Cần tê rằn, anh vẫn cảm thấy Diệp Linh có tiềm chất làm diễn viên lồng tiếng, chỉ là cô không chịu kêu, một khi cô nguyện ý kêu lên, có thể muốn mệnh đàn ông.

 

Ánh mắt Cố Dạ Cần ám trầm nướng bỏng ấn cô vào trong ngực mình.

 

“Cố tổng, anh thật sự rất thô lỗ, ghét quá, buông ra, anh làm tôi đau rồi!”

 

Diệp Linh giãy giụa vòng eo nhỏ như rắn nướ., trực tiếp chạy trốn từ trong ngực anh.

 

Cô Dạ Cân đi bắt cô.

 

Thế nhưng Diệp Linh nhanh chóng vào phòng ngủ chính, còn đóng cửa phòng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...