🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1943: Chương 1943

Chương 1943:

 

Diệp Linh kế tiếp cũng không làm gì, bởi vì như Cố lão gia tử nói, bệnh viện này đều là người của Cố Dạ Cần, anh không muốn để cô xem thì sẽ không để cô xem được, nếu như cô làm ra cái gì, rất dễ dàng khiến người ta sinh nghi.

 

Diệp Linh liên ghé vào cửa sô thủy lăng lặng nhìn, rất nhanh đã đến ban đêm, điện thoại trong túi xách cô vang lên, là Cố Dạ Cần gọi.

 

Diệp Linh nhận nghe, giọng điệu như thường: “Alo, Cố tổng.”

 

Giọng nói thấp thuần từ tính của Cố Dạ Cần từ từ truyền tới: “Cố thái thái, em đã ở bệnh viện với anh em cả ngày rồi, có thể trở về nhà không, thời gian kế tiếp của em phải dành cho anh rồi.”

 

Diệp Linh nhìn thời gian một chút: “Cố tổng, hiện tại chỉ mới sáu giờ, gia quy của anh có phải quá nghiêm rồi không, sáu giờ đã phải về nhà?”

 

“Đề làm gương, anh cũng sáu giờ đã vê nhà.”

 

“Ò, đàn ông tốt sáu giờ đúng về nhà thực sự là không nhiều lắm, Cố tổng tuyệt đối là một người chồng hiền.”

 

“Anh đi đón em.”

 

“Không cần, tôi đã gọi xe, xe tới rồi, không nói nữa, bye bye.” Diệp Linh cúp điện thoại.

 

Trong nháy mắt cúp điện thoại đôi mắt kia của Diệp Linh liền lạnh xuống, cô xoay người rời đi.

 

“Cố thái thái, cô về sao?” Bác sĩ trên hành lang thấy cô hỏi.

 

Diệp Linh gật đâu mỉm cười: “Đúng vậy.”

 

Vẻ mặt của bác sĩ y tá đều giãn xuống, dường như rốt cục đã tiễn được vị Phật đi: “Cố thái thái, ngày mai gặp.”

 

“Ngày mai gặp.”

 

Sắc mặt Diệp Linh như thường biến mất ở phần cuối hành lang, song, cô không hề rời đi, mà là nhanh chóng đẩy cửa ban công ra, tránh vào.

 

Trên giá áo phòng làm việc treo đồng phục y tá mới vừa cởi ra, Diệp Linh cởi áo khoác ngoài mặc vào đồng phục y tá màu trăng, đội mũ và khẩu trang, sau đó cầm một quyền sổ đi ra ngoài.

 

Một đường thông suốt, bởi vì Diệp Linh đã làm tất cả mọi người mắt cảnh giác, để bọn họ buông lỏng cảnh giác, tay đặt lên nắm cửa phòng bệnh chăm sóc đặc biệt: “cạch” một tiếng, đẩy cửa đi vào.

 

Diệp Linh từng bước một đi tới trước giường bệnh, cô đã cách người trên nằm giường rất gần rất gần.

 

Thình thịch.

 

Thình thịch.

 

Trái tim của cô đang không ngừng nhảy loạn.

 

Cô cũng không biết mình đang lo lắng cái gì.

 

Dưới lớp khẩu trang khuôn mặt nhỏ tái nhợt như một trang giấy, tay, chân, xương cốt toàn thân, đều lạnh, lạnh giống như khối băng.

 

Cô tới để vạch trần rồi.

 

Cô muốn tận mắt xem người trên giường này là có phải anh trai của cô không.

 

Cố Dạ Cần…

 

Diệp Linh trong đâu đột nhiên nhớ lại tên này, Cố Dạ Cần, van cầu anh, van cầu anh đối với em nhân từ một chút, có được không?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...