🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1857: Chương 1857

Chương 1857:

 

Cố Dạ Cần đầy cửa phòng ra, đi vào.

 

Trong phòng bật một ngọn đèn, ánh sáng mờ ảo tỏa ra, mang theo hơi ấm của căn phòng.

 

Xông vào mũi có một mùi thơm, mùi thơm cơ thể thiếu nữ, rất rất thơm, tràn đầy cả phòng.

 

Cố Dạ Cẩn mưa gió chạy gấp về, vừa bước vào trong phòng, bước chân hơi trì trệ, trong lòng như có một tia xúc động, nơi này cách biệt với thê giới bên ngoài, hương thơm dìu dịu.

 

Anh ngước mắt nhìn lại, trên giường có một khối nhỏ đang co ro, Diệp Linh vùi trong mềm, đã ngủ.

 

Cố Dạ Cần nhìn mấy lần, sau đó đầy ra cửa phòng tắm, đi vào tắm.

 

Mấy phút sau, anh mặc áo choàng tắm màu trắng đi ra, đi tới bên giường.

 

Cố Dạ Cần rủ mí mắt nhìn người trên giường, mái tóc quăn thật dài tán lạc trên chiếc gối trăng như tuyết, lộ ra nửa khuôn mặt nhỏ của cô.

 

Gương mặt nho nhỏ, hàng mi như lông vũ, đôi mắt yêu mị câu nhân như mèo con hiện tại đang ngoan ngoãn nhằm lại, cái miệng nhỏ đỏ hông, bắp thịt tỉnh tế trắng nõn, mái tóc màu đen trà, loại màu sắc này va chạm k*ch th*ch con ngươi anh co rụt.

 

Cố Dạ Cần giơ tay lên, lòng bàn tay rơi vào khuôn mặt nhỏ của cô, xoa xoa.

 

Trong lúc ngủ mơ Diệp Linh khế nhúc nhích, tách ra ngón tay của anh, chôn khuôn mặt nhỏ vào trong chăn.

 

Cố Dạ Cẩn bật cười, trong tay anh nhiều hơn một món đồ, một bông hồng đỏ đọng những giọt sương trong vắt, không xa ngàn dặm, như một món quà xin lỗi dành cho cô.

 

Cố Dạ Cần nhẹ nhàng đặt cây hồng đỏ ở trên gối cô, thân thể cao to hạ xuống, bàn tay xoa đầu nhỏ của cô, môi mỏng rơi trên khuôn mặt của cô ôn tồn cười: “Linh Linh, xin lỗi, đừng giận nữa, anh xin lỗi em…”

 

Được rồi, anh chịu thua.

 

Mỗi một lần cãi nhau chiến tranh lạnh, anh đều là người cúi đầu trước.

 

Đương nhiên, mỗi một lần cũng là anh chọc cô giận.

 

Diệp Linh không mở mắt ra, cũng không đáp lại anh, dường như đã ngủ say rồi.

 

Cô Dạ Cân vén chăn lên năm cạnh cô, sau đó vươn cánh tay kéo thật chặt dáng người lả lướt ấy vào rồi trong ngực mình, hai mắt nhắm nghiền.

 

Anh chừng mấy ngày không nhắm mắt, không dám nhắm mắt, không dám dừng mình lại, bởi vì sẽ nhớ cô, đầy đầu cũng sẽ là cô.

 

Chuyện hai nhà Diệp Cố, không có gì tốt để tra, anh hận, thâm căn cố đề.

 

Lão gia tử nói cô vì báo thù mà đến, chỉ là lợi dụng anh, cô rất thản nhiên, thản nhiên thừa nhận, anh cảm giác mình chớ nên dung túng cô, nhưng, anh lại lần nữa thối lui.

 

Luôn không thể làm gì cô.

 

Sáng sớm hôm sau, Diệp Linh mở mắt ra, Cố Dạ Cần , bên người đã đi rồi.

 

Trong chăn rất ấm, còn lưu lại hơi ấm trên người đàn ông đó, loại nhiệt độ cơ thể này làm Diệp Linh mê luyến, cô lười biếng cuộn tròn trong chăn.

 

Đóa hồng đỏ kia vẫn còn đặt trên gối cô, trải qua một đêm vẫn kiều diễm ướt át như cũ, hương thơm xông vào mũi.

 

Kỳ thực tối hôm qua cô tỉnh, song không để ý tới anh mà thôi.

 

Diệp Linh nhắm mắt lại, muốn ngủ một lát nữa.

 

Lúc này một chuôi chuông du dương vang lên, điện thoại tới.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...