🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1670: Chương 1670

Chương 1670:

 

Cô chẳng qua chỉ cắn anh một ngụm, anh lại phản ứng lớn như vậy, xem ra là thực sự đã kiềm nén đã lâu.

 

“Anh có phải đã làm dơ váy tôi rồi không?” Cô hỏi.

 

. ỹ Cô Dạ Cân nhìn xuông một cái, trên người anh có chút không xong, quần đều ướt, nhưng trên người cô vẫn còn tốt, không bị bẩn.

 

“Không có…”

 

“Làm sao có thể không có, Cố Dạ Cần, anh vấy bản váy tôi rồi, váy của tôi bị anh làm dơ rồi.” Diệp Linh chau mày nói.

 

Cố Dạ Cẩn nhìn dáng vẻ cô yêu kiều liền nhấp môi mỏng một cái: “Em đừng ầm ï nữa, tôi đền em cái váy mới được không, một cái không đủ thì mười cái, có được không?”

 

“Không được, chiếc váy mới của tôi là z mâu mới nhât trên sàn catwalk. Tôi là người đầu tiên mặc nó ở Trung Quốc.

 

Hôm nay tôi mới mặc. Tôi chỉ muốn cái này, những thứ khác cũng không muốn!”

 

Cố Dạ Cẩn thấy dỗ cô thế nào cũng không được, cũng biết cô là cố ý làm khó dễ anh, cơ thể anh nhơm nhớp, rất khó chịu: “Linh Linh, tôi ôm em đi tắm.”

 

Diệp Linh nhìn anh: “Có Dạ Cần, anh lại muốn lân đằng đầu đấy à, anh ôm tôi đi tắm, tôi còn có thể toàn mạng ra khỏi phòng tắm của anh?”

 

Có Dạ Cần nghẹn lời, lần này thật sự không phản bác, anh cho tới bây giờ không phải là một tên hiền lành tốt bụng gì, nếu như ôm cô đi tắm, nhất định là sẽ phát sinh gì đó.

 

: Diệp Linh vươn tay, dùng sức đây anh ra, sau đó chính mình đứng dậy xuống giường.

 

Có Dạ Cần ngồi ở bên giường nhìn cô, cô lười biếng chỉnh sửa một chút làn váy, e rằng ghét bỏ mùi vị anh phóng ra trên váy cô, cô chau mày liễu, sau đó vươn ngón tay của mình cầm áo len lên, mặc vào: “Cố tổng, tôi đi trước, tắm hình kia tôi ném thùng rác rồi, cho nên đừng đòi tôi nữa, vừa rồi anh phóng thích rồi, coi như đã trả lại cho anh.”

 

Nói xong, Diệp Linh xoay người rời đỉ.

 

“Linh Linh.” Cố Dạ Cẩn đột nhiên mở miệng nói.

 

Diệp Linh dừng bước.

 

“Linh Linh, sau này chớ đừng đưa bản thân em đến trước mặt tôi, gần đây tôi sống tốt, em không ở đây, các cô tâ đều có thể trở thành đồ thay của em, không có bọn họ, thì đó chính là em, cho nên, cách tôi thật xa ra, đừng tới trêu chọc tôi nữa.”

 

Giọng nói anh khàn khàn quanh quần từng một cái góc trong phòng, rõ ràng là lời cảnh cáo lại có thể nói tình thâm như thế, Diệp Linh không có biểu tình gì, xách túi của mình ra ngoài.

 

Diệp Linh ra sơn trang Louis, đi ra đường cái, lúc này một trận gió lạnh phát tới, cô thấy lạnh, nên dùng cánh tay vòng lấy chính mình.

 

“Cho tôi một chút đồ ăn đil… Van cầu cô… cho tôi chút đồ ăn đi…”

 

Diệp Linh ngắng đầu, chỉ thấy trên góc đường phía trước có một bà cụ tóc đầy hoa râm quỳ ở nơi đó ăn xin, bà cụ cóng đến toàn thân run run, không ngừng dập đầu, nhìn hết sức đáng thương.

 

Diệp Linh đi tới, từ trong bọc của mình lấy ra một tờ tiền đưa tới trong tay bà CUÏ , ạ ` Ễ Bà cụ thây được tiên liên sửng sôt một chút, sau đó không ngừng dập đầu: “Cảm ơn cô người hảo tâm… Thực sự rất cảm ơn cô…”

 

Lúc này bà cụ ngắng đầu nhìn về phía Diệp Linh, cứ liếc mắt như vậy, bà cụ trực tiếp cứng đờ: “Cô… cô là…”

 

Hàng mi Diệp Linh run lên, bởi vì cô cảm thấy bà cụ này rất quen mặt, quen mặt như là trong trí nhớ của cô lúc đó.

 

“Má Triệu? Là… Là má sao?” Diệp Linh không xác định hỏi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...