🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1640: Chương 1640

Chương 1640:

 

Cuộc đời ngắn ngủi này đêu bảo vệ nụ cười ấy của cô.

 

Anh từng hứa hẹn, dùng nửa đời lưu quang, đổi lấy cô năm tháng sống an nhàn, không sầu lo, không bi thương.

 

Anh làm được rồi.

 

Năm đó vị cao tăng kia đã từng lưu lại tiên đoán, nói tương lai thiên hạ sẽ nghênh đón thời kì song vương, những lời này đã chứng giám, anh thành Hoa Tây Quận Chúa, cô thành Lan Lâu Nữ Vương.

 

Anh nhận lấy họ “Thượng Quan” trong tay Lục Hàn Đình, anh vì cô rút ra Hiên Viên kiếm, đêm nay, anh rời đi cũng sẽ mang đi tất cả huyết hải thâm cừu của Hoa Tây cùng Lan Lâu, cuộc sống quay về tĩnh lặng, nhân sinh sau này sẽ tiếp tục lâu dài.

 

Thật tốt.

 

Khu khụ.

 

Lục Tử Tiễn lại cúi đầu ho khan vài tiếng.

 

Viền mắt Ngũ Vũ đỏ bừng, bởi vì anh ta cũng đã cảm giác được đêm nay chủ tử đã sắp xuôi tay rồi: “Chủ tử, nếu như anh muốn gặp Hạ tiểu thư, chúng ta có thể đi gặp mà.”

 

Có thể ở bên người mình yêu nhất vào giây phút cuối cùng, đã là một loại viên mãn.

 

s P l Lục Tử Tiên chậm rãi lắc đâu: “Quên GÌ: Ngũ Vũ còn muốn nói điều gì, thế nhưng tất cả như nghẹn ở cổ họng, một chữ đều không phát ra được.

 

Lúc này bên tai truyền đến một tiếng nói non nót: “Chú út.”

 

Lục Tử Tiễn quay đầu, Tiểu Lục Thần Dịch.

 

Tối nay Tiểu Lục Thần Dịch cũng khoác áo choàng đen, cậu lặng lặng đứng ở nơi đó, tuổi còn nhỏ lại sinh một đôi mắt Đan Phượng sâu thẳm, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

 

“Dịch Dịch, qua đây.” Đôi đồng tử đen trong trẻo kia của Lục Tử Tiễn sáng lên, anh đứng trên vị trí chí tôn, hướng Tiểu Lục Thần Dịch ra bàn tay to của mình: “Dịch Dịch, đến cạnh chú út nào.”

 

Ngũ Vũ lui sang một bên, anh ta ngắng đầu nhìn lại, chỉ thấy Lục Thần Dịch nho nhỏ từng bước một leo lên bậc thang, đi vào đường hoàng quyền xen lẫn máu hoa.

 

Ngũ Vũ kinh hãi, đây là đứa trẻ mới mấy tuỏi, thế nhưng anh ta đã từ trên người cậu bé này thấy được bóng dáng sát phạt của bậc đề vương.

 

Tiểu Lục Thần Dịch đi tới, Lục Tử Tiễn cầm bàn tay nhỏ của cậu, hai chú cháu đứng trên hoàng thành, Lục Tử Tiễn : chậm rãi cười nói: “Dịch Dịch, vê sau…

 

nơi đây liền giao cho con, chú cảm thấy, con là vì nơi đây mà thành.”

 

Tiểu Lục Thần Dịch ngước khuôn mặt nhỏ còn non nớt nhìn Lục Tử Tiễn: “Chú út, con cảm thấy cho chú hiện tại rất không khỏe.”

 

Lục Tử Tiễn dùng bàn tay to dịu dàng vuốt cái đầu nhỏ của cậu: “Dịch Dịch, con bây giờ còn chưa hiểu, chú út khỏe „ mà.

 

“Con có thể nói cho mẹ.”

 

Lục Tử Tiễn lắc đầu: “Không cần, cái gì cũng không cần nói.”

 

Nói xong, Lục Tử Tiễn xoay người rời đi.

 

Lục Tử Tiễn về tới trong phòng của mình, anh đầy ra cửa hậu thất, lúc này một trận gió mát phất qua tới, mở ra cả phòng đậu đỏ.

 

Không ai biết, Lục Tử Tiễn ở trong hậu viện mình trồng tràn đầy cây đậu đỏ.

 

Hiện tại, cây đậu đỏ đã nở rộ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...